<- books:24books:a_treatise_on_white_magic:twm_462 | Previous Page ^ books:24books:a_treatise_on_white_magic:start | Index ^ books:24books:a_treatise_on_white_magic:twm_464 | Next Page -> \\ và sau đó là giới nhân loại. Thật là quá xa về phía trước để chứng minh điều này, nhưng khi tình trạng này được hiểu rõ, đó sẽ là sự tập trung chú ý của các nhà khảo cứu vào giới đó trong thiên nhiên, và giải pháp để diệt trừ bệnh tật cuối cùng sẽ được tìm thấy. and subsequently the human. It is too far ahead for this to be demonstrated, but when this condition is understood, it will be in that kingdom in nature that the attention of the investigators must be focussed, and the eradication of disease will eventually find its solution. II. //Việc phát ra các linh từ chính là bảo cho chúng những gì phải làm và mang những gì đã được thực hiện đi đâu.// II. //Pronounce the words which will tell them what to do and where to carry that which has been made//. Chúng ta hãy nhớ trong sự liên quan đến Qui Luật này, đó là nó chỉ có uy lực chừng nào mà "người phụng sự theo Thiên Luật" hòa hợp với nội-thực-tại (inner reality) trong chính y, tức là với linh hồn. Căn bản là thông qua y, linh hồn phải hoạt động trong ý thức hoàn toàn tỉnh táo. Chính linh hồn phát ra các linh từ. Chính linh hồn thốt ra cụm từ thần bí (mystic phrase), nhưng chính linh hồn là chủ thể kiểm soát hoặc chủ thể cai quản cơ cấu, tức bộ máy xác thân. Sự kiểm soát này chỉ có thể xảy ra khi nào có sự chỉnh hợp của bộ não với thể trí và linh hồn. Hơn nữa, nên nhớ rằng Qui Luật này, là sự biểu lộ của hoạt động sáng tạo, áp dụng cho mọi tiến trình sáng tạo, dù thuộc đại thiên địa hay tiểu thiên địa, dù chúng ta đang đề cập đến Thượng Đế trong cương vị là Đấng Sáng Tạo của thái-dương-hệ, đến linh hồn với cương vị chủ thể sáng tạo bộ máy của con người, hoặc đến con người khi y cố gắng để chế ngự kỹ thuật của công tác huyền thuật, và như thế trở thành một người sáng tạo các hình hài trong lĩnh vực nhỏ của riêng y. Tất cả đều phải thể hiện ý nghĩa thực sự của Qui Luật, vì Thượng Đế hoạt động theo định luật của Bản Thể (Being) của Ngài, và Luật này biểu hiện ra cho chúng ta dưới hình thức các định luật của thiên nhiên. Let us remember in connection with this Rule that it is only potent in so far as the "worker with the Law" is en rapport with the inner reality within himself, with the soul. It is essential that through him, in full waking consciousness, the soul should be functioning. It is the soul who pronounces the words. It is the soul who utters forth the mystic phrase, but it is the soul as controller or ruler of the mechanism, of the form-apparatus. This control is only possible where there is alignment of the brain and mind and soul. Again, it is necessary to remember that this Rule, being an expression of the creative work, applies to all creative process, whether macrocosmic or microcosmic, whether we are dealing with God as the creator of the solar system, with the soul as the creator of the human mechanism, or with the man as he attempts to master the technique of the magical work and so become a creator of forms in his own little sphere. All have to work out the true significance of the Rule, for God works under the law of His Being, and this Law demonstrates to us as the laws of nature. Những ý tưởng về sự hoạt động có sắp đặt và về một mục tiêu hữu thức và có chủ định, bị ràng buộc trong cụm từ mà chúng ta đang xem xét. Chủ thể kiến tạo của bất cứ hình hài nào trước tiên là một người kiểm soát (controller) các sự sống, và là người quyết định số phận của những thực thể nhất định. Theo ý tưởng này, chúng ta có ánh sáng được chiếu rọi trên vấn đề về tự do ý chí và về Luật Nhân Quả. Tuy nhiên, không được quên rằng điều bí nhiệm của các nguyên nhân nằm ẩn giấu trong các vũ trụ đã qua – tức mọi "hình tướng mà Thượng Đế đã an trú", trong thời đại của chúng. Đối với chúng ta thì không thể có The ideas of ordered activity and of a conscious and purposeful goal are bound up in the phrase we are considering. The builder of any form is first of all a controller of lives and the arbiter of the destinies of certain entities. In this thought we have light thrown upon the subject of free will and upon the Law of Cause and Effect. It must not be forgotten however that the mystery of causes lies hid in past universes—all, in their day, the "forms indwelt by God". For us there can be no such ~~NOTOC~~