có giới hạn, đó là giai đoạn giác ngộ hiện nay của chúng ta − hoặc chúng ta nên nói là giai đoạn chưa giác ngộ? Do đó, ý tưởng về cá tính, về phàm ngã, và về hình tướng được xây dựng lên. Khi sự tương tác chấm dứt và sự biểu lộ kết thúc, những thuật ngữ đó không còn phù hợp; chúng không còn có ý nghĩa. Tuy nhiên, con người bất tử, cho dù là Thượng Đế hay con người, vẫn còn tồn tại.

limiting, such is our present stage of enlightenment—or should we say, unenlightenment? Thus the idea of individuality, of personality, and of form is built up. When the interplay ceases and manifestation ends, such terms are no longer suitable; they have no meaning. Yet the undying one, whether God or man, persists.

Vì vậy, trong tư tưởng của con người, được bảo tồn cho chúng ta bởi Đấng Huấn Sư vĩ đại của phương Đông, là đức Phật, chúng ta có khái niệm về Thượng Đế siêu việt, được tách biêt khỏi các tam nguyên, các nhị nguyên và sự đa dạng của biểu lộ. Chỉ có sự sống, vô sắc tướng, không có cá tính, không được biết. Trong giáo lý của phương Tây, được bảo tồn cho chúng ta và được trình bày cho chúng ta bởi Đức Christ, khái niệm về Thượng Đế nội tại được bảo tồn, − Thượng Đế trong chúng ta và trong mọi hình tướng. Khi tổng hợp các giáo lý Đông và Tây Phương, và khi hợp nhất hai trường phái tư tưởng vĩ đại này, một cái gì đó của Tổng Thể tột bậc có thể được cảm nhận − chỉ được cảm nhận − chứ không được biết.

Thus in human thought, preserved for us by the great Teacher of the East, the Buddha, we have the concept of the transcendent Deity, divorced from the triplicities, the dualities and the multiplicity of manifestation. There is but life, formless, freed from the individuality, unknown. In the teaching of the West, preserved for us and formulated for us by the Christ, the concept of God immanent is preserved,—God in us and in all forms. In the synthesis of the Eastern and the Western teachings, and in the merging of these two great schools of thought, something of the superlative Whole can be sensed—sensed merely—not known.

a. XU HƯỚNG TỔNG HỢP
a. THE TENDENCY TO SYNTHESIS

Yếu tố đầu tiên tiết lộ bản chất thiêng liêng và khía cạnh tâm lý vĩ đại đầu tiên của Thượng Đế là xu hướng tổng hợp. Xu hướng này tiến triển qua mọi bản chất, mọi ý thức, và là chính sự sống. Sự thôi thúc đang thúc đẩy của Thượng Đế, mong muốn nổi bật của Ngài, là hướng tới sự hợp nhất và sự nhất quán. Chính xu hướng hay tính chất này mà Đức Christ đã tìm cách tiết lộ và cả gây xúc động cho nhân loại. Trong chừng mực liên quan đến giới thứ tư trong thiên nhiên, lời phát biểu dữ dội của Ngài, được diễn đạt cho chúng ta trong St. John XVII, là lời kêu gọi đến sự tổng hợp, và thúc giục chúng ta hướng tới mục tiêu của chúng ta.

The first of the factors revealing the divine nature and the first of the great psychological aspects of God is the tendency to synthesis. This tendency runs through all nature, all consciousness, and is life itself. The motivating urge of God, His outstanding desire, is towards union and at-one-ment. It was this tendency or quality which Christ sought both to reveal and to dramatise for humanity. As far as the fourth kingdom in nature is concerned, His tremendous utterances, expressed for us in St. John XVII, are the call to synthesis, and urge us towards our goal.

“Và bây giờ con không còn trên thế gian này nữa, nhưng những người này ở trên thế gian, còn con thì đến với Ngài. Hỡi Chúa Cha, hãy giữ qua danh hiệu của chính Ngài những người mà Ngài đã ban cho con, để họ có thể là một, như chúng ta một….

“And now I am no more in the world, but these are in the world, and I come to thee. Holy Father, keep through thine own name those whom thou has given me, that they may be one, as we are….

Con đã trao cho họ lời của Ngài; và thế gian đã ghét

I have given them thy word; and the world hath hated