vào dự kiến cũng như biết trước rằng sự chú trọng vào vai trò Đấng cứu thế của Ngài có thể sẽ làm chậm trễ việc thực hiện Thiên giới trên thế gian, mà Ngài có sứ mệnh thành lập. Đức Christ đã đến để cho toàn nhân loại khả dĩ có được “cuộc sống . . . phong phú hơn.”(ccxvii) Chúng ta đã quá thường giải thích lời của Ngài rằng chỉ những ai “được cứu rỗi” mới được cho là đã thực hiện những bước cần thiết hướng đến cuộc sống ấy. Nhưng chắc hẳn rằng cuộc sống phong phú không phải là cuộc đời mà chúng ta sẽ sống ở kiếp sau, hoặc trên một cõi trời xa xăm nào, trong đó những người có đức tin sẽ hưởng một cuộc sống đặc biệt hạnh phúc, trong khi những người con khác của Thượng Đế lại bị bỏ ra ngoài. Thập tự giá được nhằm để chỉ rõ đường ranh giới giữa giới nhân loại và Thiên giới. Tức là giữa một trường tiến hóa cao cả trong thiên nhiên đã đạt trình độ trưởng thành, và một trường tiến hóa khác trong thiên nhiên mà nay đã có thể đi vào chu kỳ hoạt động. Giới nhân loại đã tiến hóa đến mức sản xuất được Đức Christ và những người con khác của Thượng Đế. Đời sống của các vị này mãi mãi mang bằng chứng của bản tính thiêng liêng.
the pre-vision, as likewise the knowledge that the emphasis accorded to Him as the Saviour of the world would retard for centuries the materialising of the kingdom of God on earth, which it was His mission to found. Christ came that all mankind might have “life … more abundantly.” (ccxvii) We have so interpreted His words that only the “saved” are credited with having taken the necessary steps towards that life. But the abundant life is surely not a life to be lived hereafter, in some distant heaven where those who are believers shall enjoy an exclusive life of happiness, whilst the rest of God's children are left outside. The Cross was intended to indicate the line of demarcation between the kingdom of men and the kingdom of God, between one great kingdom in nature which had reached maturity, and another kingdom in nature which could now enter upon its cycle of activity. The human kingdom had evolved to the point where it had produced the Christ and those other children of God whose lives bore constant testimony to the divine nature.
Đức Christ mang biểu tượng cổ xưa, và đảm đương gánh nặng của thập tự giá. Ngài kề cận tất cả những vị Cứu thế đã chịu khổ hình thập tự trong thời gian trước. Ngài tự thể hiện những gì ở cõi trần và ở cấp vũ trụ, cả quá khứ và tương lai. Ngài dựng Thập tự giá trên đồi bên ngoài thành Jerusalem (có nghĩa là “viễn ảnh bình an”), khiến mọi người chú ý đến Thiên giới mà Ngài chịu chết để thành lập. Công việc đã hoàn tất. Trên đất nước nhỏ bé và kỳ lạ ấy được gọi là Thánh Địa, một dải đất hẹp giữa hai bán cầu, Đồng và Tây, Đức Christ đã dựng lên chiếc Thập tự giá. Đồng thời Ngài cũng ấn định biên cương giữa Thiên giới và các vương quốc trên thế gian, giữa thế giới loài người và thế giới tinh thần. Bằng cách này, Ngài nêu cao các Bí nhiệm cổ xưa, vốn đã báo trước sự ra đời của Thiên giới và mở ra những Bí nhiệm của Nó.
Christ assumed the ancient symbol and burden of the cross, and, taking His stand beside all the previous crucified Saviours, embodied in Himself the immediate and the cosmic, the past and the future, rearing the Cross on the hill outside Jerusalem (the name of which signifies the “vision of peace”), thus calling attention to the kingdom which He died to establish. The work had been completed, and in that strange little country called the Holy Land, a narrow strip of territory between the two hemispheres, the East and the West, the Orient and the Occident, Christ mounted the Cross and fixed the boundary between the kingdom of God and the kingdoms of the world, between the world of men and the world of Spirit. Thus He brought to a climax the ancient Mysteries, which had prophesied the coming of that kingdom, and instituted the Mysteries of the kingdom of God.
Nỗ lực hoàn thành Thiên ý đã dẫn đến sự chấm dứt một cuộc đời hoàn hảo nhất đã từng có trên thế gian này. Cố gắng thành lập Thiên giới, luôn luôn đã được
The effort to carry out to perfection the will of God brought to an end the most complete life that had been lived on earth. The attempt to found the kingdom, preordained
(ccxvii):
St. John, X.10.
(ccxvii):
St. John, X.10.