User Tools

Site Tools


books:24books:a_treatise_on_white_magic:twm_110


Phải chăng đây không phải là con đường của nhà huyền linh học và của nhà hiền triết, hơn là nhà thần bí và vị thánh? Khi tất cả được nói và làm, trước nhất, có phải đó không phải là một vấn đề của cung một, vốn đang diễn ra, và Chân Sư, mà người ta theo Ngài là để học nghề, hay sao? Có phải kiến thức chân thực không phải là một dạng tình thương có tính trí tuệ hay không? Nếu một nhà thơ có thể viết một bài thơ ca tụng vẻ đẹp thuộc về trí tuệ, thì tại sao chúng ta không thể bày tỏ sự đánh giá cao về một sự hợp nhất, vốn được quan niệm thuộc về đầu hơn là thuộc về tim? Tim (hearts) thì khá đủ theo cách của chúng, nhưng chúng lại không thích hợp với cách dùng thô thiển của thế gian.

this not the path of the occultist and of the sage rather than of the mystic and the saint? When all is said and done, is it not a question, primarily, of the ray one is on and the Master under whom one serves one's apprenticeship? Is not true knowledge a species of intellectual love? If a poet can pen an ode to intellectual beauty why may not we express appreciation of a unity that is conceived of the head rather than of the heart? Hearts are well enough in their way but they are not suited to the world's rough usage.

“Có phải người ta có thể thực hiện việc gì đó trừ việc chấp nhận sự hạn chế hiện tại của y, trong khi tìm kiếm sự siêu việt như là của y bằng Định Luật Thiêng Liêng về sự tiến hóa hay chăng? Có phải là không có một việc (bằng cách so sánh) như là một phức cảm tự ti (inferiority complex) tinh thần về phía của những người nhạy cảm (và có lẽ là quá nhạy cảm) về sự thực là trong khi các kiếp sống của họ thì thừa mứa sự thích thú có tính cách trí tuệ, còn sự hoang vắng của tâm họ vẫn chưa được làm cho trổ hoa giống như hoa hồng?

“Can one do aught but accept his present limitation while seeking such transcendence as is his by the Divine Law of evolution? Is there not such a thing (by comparison) as a spiritual inferiority complex on the part of such as are sensible (and perhaps over-sensitive) of the fact that while their lives intellectually are replete with interest, the desert of their hearts has not yet been made to blossom like the rose?

“Nói cách khác, miễn là một người thường lui tới nơi chốn được ấn định của y, và phụng sự ở đó trong sự thừa nhận của y về Tình Huynh Đệ (Brotherhood) trong Sự Có Mặt của Cương Vị Cha (Presence of Fatherhood), thì điều đó có tạo ra sự dị biệt nào về việc định đề cơ bản đồng ý với y rằng một sự việc thuộc về đầu hơn là thuộc về tim?”

“In other words, provided one repairs to his appointed station and there serves in his acceptance of Brotherhood in the Presence of Fatherhood, what difference does it make that the fundamental postulate is with him a thing of the head rather than of the heart?”

Tôi sẽ trả lời câu hỏi đó như sau:

I would answer such a questioning as follows:

Đó không phải là một câu hỏi về cung (ray) hoặc thậm chí về sự dị biệt cơ bản giữa nhà huyền linh với nhà thần bí. Trong cá nhân phát triển đầy đủ, cả đầu và tim phải hoạt động với sức mạnh như nhau. Tuy nhiên, trong thời gian và không gian, và trong diễn-trình tiến-hóa, các cá nhân được nhận ra bởi một xu hướng chiếm ưu thế trong một kiếp sống nào đó, đó chỉ là vì chúng ta không nhìn thấy toàn bộ bức tranh mà chúng ta vẽ những dị biệt tạm thời này. Trong một kiếp sống, một người có thể vượt trội về trí tuệ (mental), và đối với y con đường Bác Ái của Thượng Đế sẽ là không phù hợp. Lòng Bác Ái của Thượng Đế được tỏa lan ra trong trái tim của y và đến một mức độ đáng kể thì sự tiếp cận huyền bí của y được dựa trên sự nhận thức thần bí về các kiếp sống đã qua. Đối với y, vấn đề là hiểu biết Thượng Đế, với quan niệm làm sáng tỏ tri thức đó trong tình yêu đối với mọi người.

It is not a question of ray or even of the basic distinction between the occultist and the mystic. In the rounded-out individual both head and heart must function with equal power. In time and space, however, and during the process of evolution, individuals are distinguished by a predominating tendency in any one life; it is only because we do not see all the picture that we draw these temporary distinctions. In one life a man may be predominantly mental and for him the path of the Love of God would be unsuited. The Love of God is shed abroad in his heart and to a considerable degree his occult approach is based on the mystic perception of past lives. For him the problem is to know God, with the view of interpreting that knowledge in love to all. Responsible

books/24books/a_treatise_on_white_magic/twm_110.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki