đặc biệt hơn là vào người bậc trung, và xem từ đâu đến các luồng sóng sợ hãi, chúng quá thường xuyên cướp đi đôi chân của y.
particularly to average man, and see whence come the waves of fear which sweep him so constantly off his feet.
1. Sự sợ chết được dựa trên:
1. The Fear of Death is based upon:
a. Nỗi khủng khiếp của các diễn trình giằng xé cuối cùng trong sự tác-động của chính cái chết.
a. A terror of the final rending processes in the act of death itself.
b. Nỗi sợ về cái không biết và cái không thể xác định được.
b. Horror of the unknown and the indefinable.
c. Sự nghi ngờ về tính bất tử chung cuộc.
c. Doubt as to final immortality.
d. Buồn rầu khi bỏ lại phía sau những người thân yêu hoặc vì bị bỏ lại phía sau.
d. Unhappiness at leaving loved ones behind or of being left behind.
e. Các phản ứng xưa đối với những cái chết dữ dội trong quá khứ, đang nằm sâu trong tiềm thức.
e. Ancient reactions to past violent deaths, lying deep in the subconsciousness.
f. Bám víu vào sự sống sắc tướng, bởi vì căn bản là đã đồng-nhất-hóa với nó trong tâm thức.
f. Clinging to form life, because primarily identified with it in consciousness.
g. Các giáo huấn cổ xưa sai lầm về Thiên Đường và Địa Ngục, cả hai đều có viễn cảnh không dễ chịu đối với một số người.
g. Old erroneous teaching as to Heaven and Hell, both equally unpleasant in prospect to certain types.
Tôi nói về Cái Chết như là một người hiểu biết vấn đề từ cả kinh nghiệm về thế giới bên ngoài lẫn sự biểu hiện của đời sống nội tâm: − Không hề có cái chết nào cả. Như bạn biết, chỉ có sự tiến nhập vào sự sống sung mãn hơn. Có sự giải thoát khỏi các cản trở của hiện thể nhục thân. Diễn trình giằng xé quá khủng khiếp như thế không có, ngoại trừ trong các trường hợp của cái chết dữ dội và cái chết đột ngột, lúc đó có các khó chịu thật sự duy nhất là một cảm giác ngắn ngủi và lấn át về tình trạng nguy hiểm và sự hủy diệt sắp xảy ra, và một cái gì đó rất giống như một cú sốc điện. Không còn gì nữa. Đối với người kém tiến hóa, cái chết thật ra là một giấc ngủ và một lãng quên, vì thể trí không đủ thức tỉnh để phản ứng, và kho ký ức cho đến nay thực tế là trống rỗng. Đối với công dân tốt lành bậc trung, cái chết là một sự tiếp tục của diễn trình sinh hoạt trong tâm thức của y và là một sự sang trang của các mối quan tâm và các xu hướng của cuộc sống. Tâm thức và cảm thức của y cũng vậy và không thay đổi. Y không cảm thấy nhiều sự dị biệt, được chăm sóc chu đáo, và thường không biết là y đã trải
I speak about Death as one who knows the matter from both the outer world experience and the inner life expression:—There is no death. There is, as you know, entrance into fuller life. There is freedom from the handicaps of the fleshly vehicle. The rending process so such dreaded does not exist, except in the cases of violent and of sudden death and then the only true disagreeables are an instant and overwhelming sense of imminent peril and destruction, and something closely approaching an electric shock. No more. For the unevolved, death is literally a sleep and a forgetting, for the mind is not sufficiently awakened to react, and the storehouse of memory is as yet practically empty. For the average good citizen, death is a continuance of the living process in his consciousness and a carrying forward of the interests and tendencies of the life. His consciousness and his sense of awareness are the same and unaltered. He does not sense much difference, is well taken care of, and oft is unaware that he has passed
