sự khó chịu tiếp sau. Đó không phải là tính vô tổn hại của người nam hoặc nữ kém tiến hóa, tiêu cực, kém năng lực, họ không có khả năng để gây tổn thương vì có rất ít phương tiện cần thiết để tạo ra sự thiệt hại.
discomfort. It is not the harmlessness of the little evolved negative impotent man or woman, who has not the power to hurt because possessing so little equipment wherewith damage can be done.
Chính sự vô tổn hại bắt nguồn từ sự hiểu biết chân thực và việc linh hồn kiểm soát được phàm-ngã, nó chắc chắn dẫn đến sự biểu hiện tâm linh trong cuộc sống mỗi ngày. Nó xuất phát từ một khả năng nhập vào tâm thức và thâm nhập vào nhận thức của vị huynh đệ của mình, và khi điều này đã được thực hiện – mọi việc đều được tha thứ và chỉ còn thấy niềm mong muốn để cứu trợ và giúp đỡ.
It is the harmlessness that springs from true understanding and control of the personality by the soul, that leads inevitably to spiritual expression in every-day life. It emanates from a capacity to enter into the consciousness and to penetrate into the realisation of one's brother, and when this has been accomplished—all is forgiven and all is lost sight of in the desire to aid and to help.
Việc đáp ứng với rung động sai về cơ bản sẽ không được ngăn chận hoặc là bằng phương pháp “tạo ra một lớp vỏ”, hoặc bằng phương pháp “cách ly” (“insulation”) nhờ sức mạnh của các thần chú (mantrams) và sự hình dung. Hai phương pháp này là những kế sách tạm thời mà cho đến nay con người phải nhờ đó để tìm cách tự bảo vệ mình phần nào. Việc tạo ra một lớp vỏ dẫn đến sự chia rẻ (separativeness) như bạn biết rõ, và cuối cùng cần phải khắc phục thói quen tạo lớp vỏ, và cần đập vỡ và tiêu hủy các lớp vỏ đã được tạo ra. Việc sau này thì có thể được thực hiện dễ dàng hơn là việc khắc phục thói quen. Một cách tự động, diễn trình kiến tạo tiếp tục cho đến khi cuối cùng người tìm đạo đã tạo ra quá nhiều thành lũy xung quanh y, đến nỗi y không thể ra khỏi đó, và cũng không thể có bất kỳ sự tiếp xúc nào với y được thực hiện. Diễn trình cách ly vốn là một sự thực hành tiến bộ hơn, và đòi hỏi kiến thức có tính huyền thuật hơn, bao gồm việc phát ra một vài năng lượng của thể sinh lực theo một hướng đặc biệt, nó dùng để giữ một khoảng cách với các năng lượng khác nhờ những gì được gọi là sự va chạm. Nhờ sự va chạm này lên các năng lượng đang đến gần, chúng bị đảo chiều và bị đẩy ra theo hướng khác. Nhưng những năng lượng này phải đi đến một nơi nào đó, và nếu chúng gây thiệt hại cho một người nào khác, thì liệu người đã làm đảo chiều của chúng vì muốn tự bảo vệ mình có chịu trách nhiệm hay không?
Response to wrong vibration will not be basically prevented by the methods of either “building a shell”, or by “insulation” through the power of mantrams and visualisation. These two methods are temporary expedients by which those who as yet have somewhat to learn seek to protect themselves. The building of a shell leads to separativeness, as you well know, and necessitates the eventual overcoming of the habit of shell-building, and a shattering and consuming of the shells already built. This latter can be more easily done than the overcoming of the habit. Automatically the building process goes on until finally the aspirant has built so many ramparts around himself that he can neither get out nor can any contacts be made with him. The process of insulation, which is a more advanced practice and calls for more magical knowledge, consists of the emanating of certain energies of the vital body in a particular direction, which serve to keep other energies at a distance through what is called impact. Through this impact upon approaching energies, they are reversed and sent in another direction. But those energies must go somewhere, and should they damage another person, is not the one who reversed their direction through a desire to protect himself responsible?
Việc thực hành tính vô tổn hại là cách hành động tốt nhất và dễ dàng nhất
The practice of harmlessness is the best and easiest
