sự sung túc vật chất, về sự hài lòng với hoàn cảnh của nó hoặc các phàm-ngã xung quanh nó, hoặc về sự thỏa mãn với những cơ hội và sự tiếp xúc trí tuệ của nó. Hạnh phúc là mục tiêu của phàm-ngã chia rẽ.
well being, of contentment with one's environment or surrounding personalities, or of satisfaction with one's mental opportunities and contacts. Happiness is the goal of the separated self.
Tuy nhiên khi chúng ta tìm cách sống với tư cách là linh hồn, sự hài lòng của phàm-ngã bị giảm bớt và chúng ta tìm thấy niềm vui trong các quan hệ tập thể của chúng ta, và trong việc mang lại những điều kiện dẫn đến sự biểu lộ tốt hơn của linh hồn của những người mà chúng ta giao tiếp. Việc mang niềm vui này đến cho những người khác để tạo ra các điều kiện mà trong đó họ có thể tự thể hiện tốt hơn có thể có một hiệu quả vật chất, như chúng ta tìm cách cải thiện các điều kiện vật chất của họ, hoặc một hiệu ứng về tình cảm, như sự hiện diện của chúng ta mang đến cho họ sự an bình và sự nâng cao, hoặc một kết quả về trí tuệ, như chúng ta khuyến khích họ đến với sự sáng tỏ về tư tưởng và sự hiểu biết. Nhưng hiệu quả trên chính chúng ta là niềm vui, vì hành động của chúng ta là vô kỷ và vô vị lợi, và không phụ thuộc vào hoàn cảnh hoặc tình trạng thế tục của người tìm đạo. Nhiều hạnh phúc tất nhiên bị kiêng cử khi sức khỏe kém làm cho nó cảm thấy bị áp lực, vì hoàn cảnh khó khăn và “nghiệp tích lũy của nhiều kiếp tái sinh” ép xuống, hoặc vì những rắc rối của gia đình, quốc gia hoặc chủng tộc tác động lên phàm-ngã nhạy cảm. Hạnh phúc của tuổi trẻ hoặc trạng thái thỏa mãn cho mình là trung tâm của người ích kỷ được cách ly (tự giấu mình đằng sau lá chắn của những ham muốn bảo hộ của mình) phải không được lẫn lộn với niềm vui.
When however we seek to live as souls, the contentment of the lower man is discounted and we find joy in our group relationships and in bringing about those conditions which lead to the better expression of the souls of those we contact. This bringing of joy to others in order to produce conditions in which they may better express themselves may have a physical effect as we seek to better their material conditions, or an emotional effect as our presence brings to them peace and uplift, or an intellectual result as we stimulate them to clarity of thought and understanding. But the effect upon ourselves is joy, for our action has been selfless and non-acquisitive, and not dependent upon the aspirant's circumstance or worldly state. Much happiness is necessarily foregone when ill-health makes its pressure felt, as the environment is difficult and the “accumulated karma of many births” presses down, or as the troubles of the family, nation or race weigh upon the sensitive personality. The happiness of youth or the self-centred contentment of the selfish insulated person (hiding himself behind the shield of his protective desires) must not be confounded with joy.
Thật là một sự vô vị cũng như là một sự nghịch lý về huyền bí khi nói rằng, ở giữa nỗi buồn và sự bất hạnh sâu xa của phàm-ngã thì người ta mới có thể biết và cảm nhận niềm vui của linh hồn. Tuy nhiên, đó là trường hợp xảy ra, và chính vị đạo sinh phải nhắm vào điều này. Một số người đang có hạnh phúc vì họ nhắm mắt trước sự thật, hoặc là tự thôi miên, ẩn mình trong một lớp vỏ ảo tưởng. Nhưng người tìm đạo đã thường xuyên đạt đến giai đoạn mà trong đó đôi mắt của y mở rộng; y đã học được cách nói sự thật với chính mình, và đã không dựng nên bức tường chia cách nào giữa y với
It is a platitude as well as an occult paradox to say that in the midst of profound personality distress and unhappiness, the joy of the soul may be known and felt. Such however is the case, and it is for this the student must aim. Some people are happy because they shut their eyes to truth, or are self-hypnotised, hiding themselves within a shell of illusion. But the aspirant has frequently reached the stage wherein his eyes are wide open; he has learnt to speak truth to himself, and has built up no separating wall between himself and
