User Tools

Site Tools


books:24books:a_treatise_on_white_magic:twm_386


nó là tất cả những gì đang hiện hữu, tất cả những gì đã là, và tất cả những gì sẽ là.

itself to be all that is, all that has been and all that will be.

Có một bản thánh ca thời Atlantis bí hiểm và cổ xưa không còn được dùng nữa, nhưng vào những thời rất xa xăm đã được vị điểm đạo đồ có ba lần điểm đạo xướng lên – vào lúc hoàn tất cuộc điểm đạo của thời kỳ đó. Nó có giai điệu như sau. Sự diễn dịch các biểu tượng mà nó được viết ra theo đó bắt buộc phải mất đi sự nhịp nhàng và uy lực.

There is a curious and ancient Atlantean chant which is no longer used but in those far off times was chanted by the initiate who took the third initiation—the consummating initiation of that period. It goes as follows. The translation of the symbols in which it was written necessitates the loss of rhythm and potency.

“Tôi đứng giữa các cõi Trời (Heavens) và Cõi Trần Gian! Tôi hình dung ra Thượng Đế; Tôi thấy các hình tướng mà Thượng Đế khoác lấy. Tôi không thích cả hai. Chúng không có ý nghĩa gì đối với tôi, vì một cái thì tôi không thể đạt đến, và đối với cái thấp hơn trong hai cái thì tôi không còn chút yêu thương nào nữa.

“I stand between the Heavens and Earth! I vision God; I see the forms God took. I hate them both. Naught do they mean to me, for one I cannot reach, and for the lower of the two I have no longer any love.

“Tôi bị giằng xé. Tôi không thể biết Không Gian và Sự Sống của nó, và vì vậy tôi không cần nó. Thời gian và vô số hình thức của nó thì tôi biết quá rõ. Tôi treo mình lơ lửng giữa cả hai, mà không thích cái nào cả.

“Torn I am. Space and its Life I cannot know, and so I want it not. Time and its myriad forms I know too well. Pendant I hang betwixt the two, desiring neither.

“Từ Trời cao, Thượng Đế lên tiếng. Có một sự thay đổi. Tôi nghe thật chăm chú, và trong khi lắng nghe, tôi quay đầu lại. Những gì được hình dung, tuy sự hình dung không thể đạt đến, ở gần với trái tim tôi hơn. Khát vọng xưa kia trở lại, nhưng tàn tạ. Những xiềng xích xưa cũ với tiếng khua lách tách. Tôi lao tới.

“God from high Heaven speaks. There is a change. I hear with ear attentive, and, listening, turn my head. That which is visioned, yet visioning could not reach, is nearer to my heart. Old longings come again, yet die. Old chains with clamour snap. Forward I rush.

“Vô số tiếng nói cất lên và bắt tôi ngừng ngay tại chỗ. Sự đe dọa của những âm thanh trần thế chận lại tiếng nói của Thượng Đế. Tôi quay người lại trên con đường tiến tới của tôi, và hình dung lại một lần nữa những niềm vui được theo đuổi từ lâu của cõi trần, và thú vui xác thịt, và họ hàng. Tôi đánh mất viễn cảnh về những sự việc vĩnh cửu. Tiếng nói của Thượng Đế tắt lịm.

“Myriads of voices speak and halt me in my tracks. The thunder of the sounds of earth shuts out the voice of God. I turn me on my forward path, and vision once again the long held joys of earth, and flesh and kin. I lose the vision of eternal things. The voice of God dies out.

“Tôi bị giằng xé trở lại, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn. Bản ngã nhỏ bé của tôi di chuyển về phía sau và tới phía trước, thậm chí như một con chim bay vút lên trời và lại đậu trở lại trên cây. Tuy nhiên, Thượng Đế, ở chốn cao cả của Ngài, tồn tại lâu hơn (outlasts) con chim nhỏ bé. Do đó mà tôi biết chắc rằng Thượng Đế sẽ là người chiến thắng và sau đó nắm giữ tâm trí của tôi và tôi trong cảnh nô lệ.

“Torn again am I, but only for a little time. Backward and forward shifts my little self, e'en as a bird soars into heaven and settles back again upon the tree. Yet God, in His high place, outlasts the little bird. Thus do I know that God will victor be and later hold my mind and me in thrall.

“Hãy nghe khúc hoan ca mà tôi hát lên; công việc đã xong. Tai tôi không còn nghe mọi tiếng gọi của trần gian, ngoại trừ tiếng nói nhỏ bé của mọi linh hồn ẩn trong các hình tướng bên ngoài, vì chúng cũng như tôi; tôi nhất quán với chúng.

“Hark to the joyous paean that I chant; the work is done. My ear is deaf to all the calls of earth, except to that small voice of all the hidden souls within the outer forms, for they are as myself; with them I am at-one.

“Tiếng nói của Thượng Đế ngân lên rõ ràng, và trong các âm điệu và các bội âm của nó, những tiếng nói nhỏ bé của các hình tướng bé nhỏ lu mờ và tàn tạ. Tôi sống trong một thế giới nhất nguyên. Tôi biết mọi linh hồn là một.

“God's voice rings clear and in its tones and overtones the little voices of the little forms dim and fade out. I dwell within a world of unity. I know all souls are one.

“Tôi bị cuốn bởi Sự Sống phổ quát, và khi tôi lướt trên

“Swept am I by the universal Life and as I sweep upon

books/24books/a_treatise_on_white_magic/twm_386.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki