trở thành trong một chừng mực là một phần của bản chất có tính bản năng của vũ trụ, như bất kỳ các thuộc tính có tính bản năng của con người. Tiêu điểm của sự Chú Tâm Vĩnh Cửu (Eternal Attention) (nếu Tôi có thể sử dụng một thành ngữ bất thường như thế nơi mà ngôn ngữ tất nhiên là gần như vô giá trị!) nằm trong các lĩnh vực nhận thức vượt quá sự hiểu biết của chúng ta. Chúng vượt xa phạm vi hiểu biết của chúng ta, như là sự nhận thức của một Chân Sư Minh-Triết vượt ngoài tầm hiểu biết của một con kiến hoặc một con chuột. Do đó, thật là vô ích cho chúng ta khi nghiền ngẫm về nó. Đối với chúng ta, có sự thành đạt của phàm-ngã, hoặc việc đạt tới một sự ghi nhận hoặc nhận thức đầy đủ về bản ngã nội tại; khi đó có việc sử dụng phàm-ngã đó, và cuối cùng là sự hy sinh của nó cho điều thiện hảo của tập thể, với một sự hòa nhập tiếp theo sau của bản ngã trong Đại Ngã duy nhất và sự hợp nhất của linh hồn cá nhân (một cách có ý thức và tự nguyện) trong Đại Hồn (Oversoul).
become as much a part of the cosmic instinctual nature as are any of the human instinctual attributes. The focus of the Eternal Attention (if I may use so unusual a phrase where words are necessarily almost worthless!) lies in realms of awareness beyond our comprehension. They lie as far beyond our ken as the awareness of a Master of the Wisdom lies beyond the ken of an ant or a mouse. It is therefore fruitless for us to dwell upon it. For us, there is the achieving of personality, or of a full registration or awareness of the indwelling self; there lies then the utilisation of that personality, and its sacrifice eventually to group good, with a consequent merging of the self in the one self and the fusion of the individual soul (consciously and willingly) in the Oversoul.
“Tôi hiện hữu” (“I am”) – tiếng kêu của mỗi con người; “Tôi là Cái Đó” (“I am That”) – tiếng kêu của mỗi phàm-ngã, vốn nhận thức được tính chất cá nhân của mình (his selfhood) và sử dụng phàm-ngã của mình để biểu lộ ý chí của thực-thể nội-tại (indwelling entity) tức chân nhân (true person). “Tôi là Linh-Ngã” (“I am that I am”) – tiếng kêu của linh hồn cá nhân khi nó bị mất đi trong tổng thể và nhận ra tính thống nhất (oneness) của nó với linh hồn hay bản-ngã (self) của vạn vật.
'I am'—the cry of every human being; 'I am That',—the cry of every personality, who realises his selfhood and uses his personality in order to express the will of the indwelling entity, the true person. 'I am that I am'—the cry of the individual soul as it is lost in the whole and realises its oneness with the soul or self of all.
Các đặc điểm của cá nhân vốn đang bắt đầu hoạt động như một phàm-ngã có thể được liệt kê vắn tắt như sau. Chúng đơn giản, rõ ràng và ích kỷ một cách rõ rệt. Đừng nên quên rằng bước đầu tiên trên con đường dẫn đến tính cá nhân tất yếu là tính ích kỷ. Cũng nên nhớ kỹ rằng trở ngại đầu tiên đối với phàm-ngã tiến bộ và tiến hóa cao là tính cá nhân hay là việc kéo dài thái độ ích kỷ. Do đó, các đặc điểm theo sự phát triển tuần tự của chúng như sau:
The characteristics of the individual who is beginning to function as a personality might be briefly enumerated as follows. They are simple and clear and preeminently selfish. Let it not be forgotten that the primitive step on the way to selfhood of necessity is selfishness. Let it be equally well remembered that the prime hindrance to the advanced and highly evolved personality is selfhood, or the prolongation of the selfish attitude. The characteristics therefore are in their sequential development as follows:
1. Khả năng nói: tôi là, tôi ước muốn, tôi mong muốn, tôi quyết chí.
1. The ability to say I am, I wish, I desire, I will.
2. Ý thức ở nơi trung tâm của vũ trụ nhỏ bé của con người. “Các Cõi Trời di chuyển xung quanh tôi, và các ngôi sao quay theo các con đường của chúng quanh tôi” là phương châm của giai đoạn này.
2. The consciousness of being in the centre of one's tiny universe. “Around me the Heavens move and the stars in their courses revolve” is the motto of this stage.
