phát biểu rằng: nếu con người ước muốn một sự việc trong một thời gian đủ dài, thì y sẽ có điều đó. Đó là định luật cai quản sự trở lại luân hồi của người bậc trung (thường nhân). Thiếu sự nhắm thẳng vào một điểm của vật chất cõi trí khi nó bị ảnh hưởng bởi một thể trí tập trung, các hình-tư-tưởng do dục vọng này không thể gây ra tai hại, mà nếu khác đi thì chúng có thể đã gây hại. Hậu quả của chúng phần lớn được người tạo ra các hình-tư-tưởng trí-cảm này (kama-manasic forms) cảm nhận, chứ không phải những người cộng tác ở quanh y.
the statement that if one desires a thing for a sufficiently long period of time one will possess it. Such is the law governing the return to incarnation of the average human being. Lacking the one-pointedness of the mental plane matter as it is influenced by a concentrated mind, these desire forms fail to do the damage they otherwise might. Their effect is felt largely by the creator of these kama-manasic forms and not by his environing associates.
Thời điểm mà yếu tố trí tuệ tham gia vào và trở nên chiếm ưu thế là thời điểm mà một người trở nên nguy hiểm hoặc hữu ích tùy trường hợp – nguy hiểm không chỉ cho chính y mà còn cho những người xung quanh y, hoặc là hữu ích trong việc thực hiện cơ tiến hóa. Lúc bấy giờ y có thể tạo ra các hình-tư-tưởng có khả năng tạo ra các kết quả biểu lộ ra ngoài và các hiệu quả hữu hình. Tuy nhiên, dựa vào đạo tâm và sự thôi thúc tâm linh, một người có thể trở thành một nhà huyền linh học chân chính, và tạo ra các kết quả hữu hiệu và các sinh vật hoạt động trên cõi trần. Tôi dùng từ ngữ “sinh vật” (“organism”) một cách có chủ ý, vì nó sẽ dùng để truyền đạt ý tưởng rằng bất kỳ hình-tư-tưởng nào cũng được chúng tôi coi là một thực thể tồn tại chủ quan (subjective and existing entity), được bao bọc trong vật chất tinh anh và có khả năng biểu lộ. Thực thể này đôi khi được gọi một cách phổ biến là “sự thể hiện của một ý tưởng”, hay là “sự hoàn thành của một dự tính”; ở vào những lúc khác nó được gọi là một “phát kiến” (“discovery”), một “vật phát minh” (“invention”), hoặc một cái gì có tính chất đó. Luôn luôn, hoàn toàn không nhận thức rõ về nó, con người đang nói bằng các thuật ngữ huyền bí, và đang chứng tỏ một sự nhận thức bên trong về các phương pháp mà nhờ đó tất cả những gì đã được suy tưởng (bởi Thượng Đế hoặc con người) đi vào hiện tồn.
The moment that the mind factor enters in and becomes dominant, that moment a man becomes dangerous or useful as the case may be—dangerous not only to himself but to those around him, or useful in the working out of the plan of evolution. He can then create thought-forms, capable of producing outward manifesting results and tangible effects. Given aspiration, however, and spiritual impulse, a man can become a true occultist, and produce organised results, and functioning organisms upon the physical plane. I use the word “organism” deliberately, for it will serve to convey the idea that any thought-form is regarded by us as a subjective and existing entity, clothed in subtle matter, and capable of manifestation. This is called popularly sometimes “the working out of an idea”, or the “carrying through of a project”; it is termed at other times a “discovery”, or an “ invention”, or something of that nature. All the time, quite unrealising it, man is talking in occult terms and evidencing an inner appreciation of the methods whereby all that has been thought (by God or man) comes into existence.
Ý tưởng được thể hiện (embodied idea) hay tư tưởng (thought) (ý tưởng được thể hiện có tiềm lực mạnh hơn tư tưởng nhiều) đã đi xuyên con đường của nó đến ngưỡng cửa của sự biểu lộ ở cõi hồng trần. Trong trường hợp của một “nhà huyền linh thuật”, chủ thể tạo ra nó, vốn không phải là một người tập trung vào tình cảm, đang hữu thức đưa nó đến giai đoạn khi mà mục đích và kế hoạch bên trong của nó có thể được thể hiện. Y giữ hình-tư-tưởng trong ý thức của y,
The embodied idea or thought (the former being potentially far more potent than the latter) has worked its way through to the verge of physical manifestation. Its creator who, in the case of a “white magician” is not an emotionally centred person, is consciously bringing it to the stage when its inner purpose and plan can be demonstrated. He holds the thought-form in his consciousness
