User Tools

Site Tools


books:24books:a_treatise_on_white_magic:twm_494


Trước hết, chúng ta hãy định nghĩa tiến trình bí ẩn này mà mọi hình hài đều lệ thuộc vào, và đó thường chỉ là sự kết thúc đáng sợ − đáng sợ là vì người ta không hiểu nó. Thể trí của con người kém phát triển đến nỗi sợ hãi cái không biết, kinh khiếp trước cái xa lạ, và sự gắn bó với hình hài đã mang lại một tình trạng mà một trong những sự kiện lợi ích nhất trong chu kỳ sống của một Đứa Con Thượng Đế đang lâm phàm, lại bị coi như là một cái gì đó cần được tránh và được trì hoãn một thời gian càng lâu càng tốt.

Let us first of all define this mysterious process to which all forms are subject and which is frequently only the dreaded end—dreaded because it is not understood. The mind of man is so little developed that fear of the unknown, terror of the unfamiliar, and attachment to form have brought about a situation where one of the most beneficent occurrences in the life cycle of an incarnating Son of God is looked upon as something to be avoided and postponed for as long a time as possible.

Nếu chúng ta có thể hiểu rõ nó, thì cái chết là một trong những hoạt động được kinh nghiệm nhiều nhất của chúng ta. Chúng ta đã chết nhiều lần và sẽ lại chết nhiều lần nữa. Sự chết về cơ bản là một vấn đề về tâm thức. Chúng ta có ý thức ở một khoảng thời gian trên cõi trần, và một khoảng thời gian sau đó chúng ta đã triệt thoái sang một cõi khác, và ý thức một cách tích cực ở nơi đó. Chỉ chừng nào mà ý thức của chúng ta còn bị đồng nhất hóa với khía cạnh hình hài, thì cái chết sẽ vẫn còn duy trì sự kinh hoàng xưa cũ của nó đối với chúng ta. Chỉ ngay khi chúng ta tự biết mình là linh hồn, và thấy rằng chúng ta có khả năng tập trung tâm thức chúng ta, hay tập trung sự cảm nhận về ý thức của chúng ta trong bất cứ hình thức nào, hoặc trên bất kỳ cõi giới nào theo ý muốn, hoặc theo bất kỳ hướng nào bên trong hình hài của Thượng Đế, thì chúng ta sẽ không còn biết cái chết nữa.

Death, if we could but realise it, is one of our most practised activities. We have died many times and shall die again and again. Death is essentially a matter of consciousness. We are conscious one moment on the physical plane, and a moment later we have withdrawn onto another plane and are actively conscious there. Just as long as our consciousness is identified with the form aspect, death will hold for us its ancient terror. Just as soon as we know ourselves to be souls, and find that we are capable of focussing our consciousness or sense of awareness in any form or on any plane at will, or in any direction within the form of God, we shall no longer know death.

Đối với người bậc trung, cái chết là sự kết thúc đầy tai biến, liên quan đến việc chấm dứt tất cả các mối liên hệ của con người, sự đình chỉ mọi hoạt động thể xác, việc cắt đứt mọi dấu hiệu của sự yêu thương và của sự thiện cảm, và việc chuyển vào (không muốn và miễn cưỡng) cái chưa biết và cái đáng sợ. Điều đó tương tự với việc rời bỏ một cái phòng sáng sủa và ấm áp, thân thiện và quen thuộc, nơi mà những người thân yêu của chúng ta tụ họp, và đi ra, vào bóng đêm tối tăm và lạnh lẽo, trơ trọi và đầy khiếp sợ, hy vọng điều tốt nhất và tin chắc là không có gì.

Death for the average man is the cataclysmic end, involving the termination of all human relations, the cessation of all physical activity, the severing of all signs of love and of affection, and the passage (unwilling and protesting) into the unknown and the dreaded. It is analogous to leaving a lighted and a warmed room, friendly and familiar, where our loved ones are assembled, and going out into the cold and dark night, alone and terror stricken, hoping for the best and sure of nothing.

Nhưng người ta thường quên rằng mỗi đêm, trong những giờ ngủ, thì chúng ta chết đối với cõi trần, và còn sống và hoạt động ở nơi khác. Họ quên rằng họ đã thực hiện dễ dàng việc rời khỏi thể xác;

But people are apt to forget that every night, in the hours of sleep, we die to the physical plane and are alive and functioning elsewhere. They forget that they have already achieved facility in leaving the physical body;

books/24books/a_treatise_on_white_magic/twm_494.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki