và sự hoang mang khi y phải đối mặt với những gì mà đối với y là các hoàn cảnh mới mẻ, mặc dù thật ra thì chúng là những hoàn cảnh cũ, nếu y có thể chỉ nhận ra điều đó. Một khi con người đã không còn sợ chết, và đã củng cố một sự hiểu biết về thế giới sau khi chết mà không dựa trên ảo giác và cuồng loạn, hoặc dựa trên các kết luận (thường là thiếu sáng suốt) của đồng tử bậc trung, người này vốn nói năng dưới sự kiểm soát của hình-tư-tưởng riêng của y (do chính y và nhóm người cầu đồng tạo ra), chúng ta sẽ có diễn trình sự chết được kiểm soát đúng cách. Tình trạng của những người ở lại sẽ được đối xử cẩn thận để không có việc mất đi mối quan hệ thân thuộc, và không có sự hao tốn năng lượng giả tạo.
and bewilderment as he stands faced by what are to him new conditions, though they are really old conditions, if he could but realize it. Once men have lost the fear of death and have established an understanding of the after-death world which is not based on hallucination and hysteria or on the conclusions (oft unintelligent) of the average medium, who speaks under the control of his own thought-form (built by himself and the circle of sitters), we shall have the process of death properly controlled. The condition of those left behind will be carefully handled so that there is no loss of relationship and no false expenditure of energy.
Hiện nay có một sự dị biệt lớn giữa phương pháp khoa học của việc đưa con người vào hóa thân (incarnation), với cách thức hoàn toàn mù quáng, thường gây khiếp sợ và chắc chắn không được hiểu biết mà theo đó chúng ta đưa con người ra khỏi hóa thân. Ngày hôm nay Tôi tìm cách mở cánh cửa ở Phương Tây cho một phương pháp mới hơn và khoa học hơn để quản lý tiến trình chết, và hãy để Tôi trình bày thật rõ ràng. Những gì mà Tôi phải nói không hề hủy bỏ (abrogates) ngành y khoa hiện đại với những biện pháp cấp thời và kỹ năng của nó. Tất cả những gì mà Tôi yêu cầu là một sự tiếp cận lành mạnh với cái chết, tất cả những gì mà Tôi muốn thực hiện là một đề nghị rằng khi sự đau đớn đã tự mòn mỏi, và sự yếu đuối đã bất ngờ xảy đến, thì người hấp hối được phép để tự chuẩn bị, mặc dù có vẻ như không ý thức, cho sự chuyển đổi lớn. Đừng quên rằng sự chuyển đổi đó lấy sức mạnh và một sự tiếp tục duy trì mạnh mẽ bộ máy thần kinh để tạo ra sự đau đớn. Có phải là không thể tưởng tượng về một thời kỳ khi mà hành động tử vong sẽ là một kết thúc hân hoan của sự sống hay không? Có phải là không thể hình dung ra một thời kỳ khi mà nhiều giờ trải qua trên giường bệnh có thể chỉ là một khúc dạo đầu vinh quang cho một sự thoát ra hữu thức hay không? Khi sự kiện là con người sắp loại bỏ sự cản trở của lớp vỏ vật chất, có thể là sự kết thúc vui vẻ được chờ đợi từ lâu đối với y và những người xung quanh y hay không? Có phải bạn không thể hình dung ra lúc mà thay cho những giọt lệ, nỗi sợ hãi và việc từ chối công nhận cái không thể tránh khỏi, người sắp chết và
There is a big difference now between the scientific method of bringing people into incarnation and the perfectly blind and oft frightened and surely ignorant way in which we usher them out of incarnation. I seek today to open the door in the occident to a newer and more scientific method of handling the process of dying, and let me make myself perfectly clear. What I have to say in no way abrogates modern medical science with its palliatives and skill. All I plead for is a sane approach to death; all I seek to make is a suggestion that when pain has worn itself out and weakness has supervened, the dying person be permitted to prepare himself, even if apparently unconscious, for the great transition. Forget not that it takes strength and a strong hold on the nervous apparatus to produce pain. Is it impossible to conceive of a time when the act of dying will be a triumphant finale of life? Is it impossible to vision the time when the hours spent on the death bed may be but a glorious prelude to a conscious exit? When the fact that the man is to discard the handicap of the physical sheath may be for him and those around him the long waited for and joyous consummation? Can you not visualize the time when instead of tears and fear and the refusal to recognize the inevitable, the dying person and
