User Tools

Site Tools


books:24books:a_treatise_on_white_magic:twm_532


sự tương đương với đau khổ trong các giới dưới nhân loại, nhưng nó thuộc về một sự biến phân khác. Nó không có liên quan với bản ngã. Các hình hài của sự sống dưới nhân loại trải qua và chịu đựng sự khó chịu, và không tránh khỏi sự đau đớn của cái chết, nhưng chúng thiếu ký ức và khả năng dự kiến, và không có sự hiểu biết trí tuệ vốn sẽ giúp chúng liên kết quá khứ với hiện tại, và dự đoán tương lai. Chúng không phải chịu sự thống khổ của linh cảm. Toàn bộ phản ứng của chúng với những gì được gọi là các tình trạng xấu xa quá dị biệt với phản ứng của nhân loại, đến nỗi thật khó cho chúng ta hiểu được nó. Cổ Luận mô tả hai nhóm này bằng các thuật ngữ sau đây:

the equivalent to pain in kingdoms below the human, but it enters into another differentiation. It is not self-related. Sub-human forms of life suffer and undergo discomfort and are subject to the throes of death but they lack memory and prevision, and possess not that mental apprehension which will enable them to relate past and present and anticipate the future. They are exempt from the agony of foreboding. Their entire reaction to what are called evil conditions is so different to that of humanity that it is difficult for us to grasp it. The Old Commentary describes these two groups in the following terms:

“Các Con của Thượng Đế, những người biết, thấy và nghe (và hiểu biết, biết rằng mình biết) chịu đựng nỗi đau của sự giới hạn về ý thức. Tình trạng mất tự do của họ ăn mục ruỗng tận trong chốn sâu thẳm nhất của thực thể hữu thức. Đau khổ, bệnh hoạn, nghèo đói và mất mát được thấy cũng như thế, và mỗi người con của Thượng Đế đều chán ghét chúng. Y biết rằng nơi y, khi xưa, trước khi y trở thành tù nhân trong hình hài, y không biết đau khổ. Bệnh hoạn và cái chết, sự trụy lạc và phiền não; chúng không hề chạm đến y. Tài sản của vũ trụ đã là của y, và y không biết gì đến sự mất mát.

“The Sons of God, who know and see and hear (and knowing, know they know) suffer the pain of conscious limitation. Deep in the inmost depths of conscious being, their lost estate of liberty eats like a canker. Pain, sickness, poverty and loss are seen as such, and from them every son of God revolts. He knows that in himself, as once he was before he entered prisoner into form, he knew not pain. Sickness and death, corruption and disease, they touched him not. The riches of the universe were his, and naught he knew of loss.

“Các sự sống, vốn đi vào hình hài một mình với các sự sống hữu ngã thức, các sự sống thiên thần vốn kiến tạo các hình tướng mà tất cả các Con của Thượng Đế trú ngụ, họ không biết đến đau khổ hoặc mất mát hay nghèo khổ. Hình tướng tan rã, các hình thể khác ra đi, và những gì cần để nuôi dưỡng và giữ vững chắc cái bên ngoài, lại thiếu. Nhưng sự thiếu cũng là ý muốn và ý định theo kế hoạch, họ không cảm thấy sự khó chịu nào và không biết đến sự chán ghét rõ ràng nào”.

“The lives that enter into form alone with lives self-conscious, the deva lives which build the forms indwelt by all the Sons of God, they know not pain or loss or poverty. The form decays, the other forms retire, and that which is required to nourish and keep strong the outer, lacks. But lacking also will and planned intent, they feel no aggravation and know no clear revolt.”

Một lời về sự đau khổ (pain) có thể là thích hợp ở đây, mặc dù Tôi không có gì có tính chất khó hiểu để truyền đạt về sự tiến hóa của huyền giai nhân loại thông qua sự đau khổ. Các thiên thần không trải qua đau khổ như nhân loại. Tốc độ nhịp điệu của họ vững chắc hơn mặc dù phù hợp với Thiên Luật. Họ học hỏi qua việc chuyên tâm vào công việc kiến tạo, và qua việc kết hợp chặt chẽ vào hình hài những gì được kiến tạo. Họ phát triển thông qua sự nhận thức sâu sắc

A word about pain might be in place here, though I have naught of an abstruse nature to communicate anent the evolution of the human hierarchy through the medium of pain. The devas do not suffer pain as does mankind. Their rate of rhythm is steadier although in line with the Law. They learn through application to the work of building and through incorporation into the form of that which is built. They grow through appreciation

books/24books/a_treatise_on_white_magic/twm_532.txt · Last modified: by 127.0.0.1

Donate Powered by PHP Valid HTML5 Valid CSS Driven by DokuWiki