hình ảnh của ngày hôm nay ở một ngày sau đó sẽ được coi là không tốt đẹp gì hơn so với bức tranh nguệch ngoạc thô thiển của một đứa trẻ. Một hình ảnh mới bấy giờ sẽ được đưa ra, đơn giản hơn, hài hòa hơn, và đẹp hơn, cho đến khi, đến lượt nó, bị coi là không thích hợp.
the picture of today will at a later date be deemed no better than a child's rough scrawl. A new picture will then be presented, simpler and more harmonious, and more beautiful, until it, in its turn, is deemed inadequate.
Những sự nhận biết tương tự, trên một quy mô nhỏ hơn, chi phối các hoạt động của vị thái dương Thiên Thần, khi y tiến hành công việc của sự nhập thể và biểu lộ trên cõi trần. Đến lượt y, y phải nhận biết vấn đề của ba cõi biểu lộ của con người, qua sự liên kết trong quá khứ, đã bị nhuốm màu bởi sự rung động của y; y phải nhận ra các nhóm sinh linh mà y đã có mối quan hệ, và y lại phải làm việc với nhóm đó. Cuối cùng, suốt chu kỳ nhỏ bé của một kiếp luân hồi, y phải giữ ổn định mục đích của mình, và thấy rằng mỗi kiếp sống đưa mục tiêu đó tiến tới sự biểu lộ đầy đủ hơn và sự hoàn thiện.
The same recognitions, on a lesser scale, govern the activities of the solar Angel as he proceeds with the work of incarnation and of manifestation upon the physical plane. He has in his turn to recognize the matter of the three planes of human expression which are already, through past association, colored by his vibration; he has to recognize the groups of lives with which he has had relation and with which he again must work. Finally, he has, throughout the tiny cycle of an incarnation, to hold his purpose steady and to see that each life carries that purpose forward into fuller manifestation and completion.
Hoạt động của con người cũng đi theo các đường lối tương tự khi y nỗ lực để trở thành một nhà tư tưởng sáng tạo. Công việc sáng tạo của y sẽ thành công nếu y có thể nhận ra xu hướng trí tuệ của y khi xu hướng đó xuất hiện qua các mối quan tâm hiện tại của y, vì các quan tâm này có nguồn gốc của chúng trong quá khứ. Hoạt động sáng tạo đó sẽ thành công nếu y có thể nhận ra sự rung động của nhóm sinh linh phù hợp với tư tưởng mà công việc sáng tạo của y phải tiến hành, vì không giống như Đức Thượng Đế trong thái-dương-hệ, y không thể làm việc đơn độc một mình. Và ai sẽ nói liệu trong những lĩnh vực hiện tồn vĩ đại hơn, trong đó Thượng Đế của chúng ta thực hiện vai trò của Ngài, Ngài có được tự do hơn chút nào, không chịu các ảnh hưởng tập thể của vũ trụ, so với con người cá biệt được tự do không bị ấn tượng bởi các xung lực chung quanh y hay chăng? Y phải nhận ra mục đích mà y đã cho là khôn ngoan khi tạo ra một hình-tư-tưởng cho nó, và y phải duy trì mục tiêu đó ổn định và nguyên vẹn suốt toàn bộ thời kỳ biểu lộ. Chúng ta gọi điều này là một sự chú ý nhất tâm, và công việc sáng tạo này là một trong những mục tiêu của tiến trình thiền định chưa được nhận biết cho đến nay. Từ trước đến giờ tầm quan trọng đã được đặt vào việc thành tựu
The work of the human being also, as he endeavors to become a creative thinker, lies along analogous lines. His creative work will be successful if he can recognize the tendency of his mind as that tendency emerges through the medium of his present interests, for these have their roots in the past. It will be successful if he can recognize the vibration of the group of lives in line with whose thought his creative work must proceed, for unlike the Deity in the solar system, he cannot work sole and alone. And who shall say whether in those greater spheres of existence in which our Deity plays His part, He is any more free from cosmic group influences than the human individual is free from impression by his environing impulses? He has to recognize the purpose for which he has deemed it wise to build a thought-form and he must hold that purpose steady and unimpaired throughout the whole period of objectivity. This we call one pointed attention, and this creative work is one of the, as yet unrecognized, goals of the meditation process. Hitherto the emphasis has been laid on the achieving of
