lòng khao khát khôn nguôi ở bên trong đối với minh-triết. Đối với y, dường như có một cái gì đó quan trọng hơn tri thức, và một cái gì đó có ý nghĩa hơn là kinh nghiệm tích lũy của thời đại và thời gian riêng của y. Y nhận thức một bước còn xa hơn nữa, và tìm cách đạt được nó để có một cái gì đó thêm vào phần mà các đồng bạn của y đã đạt được. Không có gì làm cho y thỏa mãn cho đến khi y tìm thấy Thánh Đạo, và không có gì làm dịu đi (appeases) cái mong muốn ở trung tâm của bản thể của y, ngoại trừ những gì được tìm thấy trong ngôi nhà của Từ Phụ y. Y là cái mà y vốn là, vì y đã thử mọi cách thấp kém hơn và thấy chúng đều thiếu sót, và đã đặt mình dưới nhiều người hướng dẫn chỉ để nhận thấy họ là “những người mù dẫn đường cho người mù”. Đối với y không còn gì trừ việc trở thành kẻ hướng dẫn riêng của y, và tìm con đường riêng về nhà một mình. Trong sự cô đơn vốn là số phận của mỗi đệ-tử chân chính, sự tự tri và sự tự lực được sinh ra, những điều đó vốn sẽ làm cho y thích hợp, đến lượt y, để trở thành một Chân Sư. Sự cô đơn này không phải do một tinh thần chia rẽ nào cả, mà là do các điều kiện của chính Thánh Đạo. Những người tìm đạo phải cẩn thận ghi nhớ sự phân biệt này.
inner longing for wisdom unappeased. To him there appears to be something of more importance than knowledge and something of greater moment than the accumulated experience of his own period and time. He recognises a step further on and seeks to take it in order to gain something to add to the quota already gained by his compeers. Nothing satisfies him until he finds the Way, and nothing appeases the desire at the centre of his being except that which is found in the house of his Father. He is what he is because he has tried all lesser ways and found them wanting, and has submitted to many guides only to find them “blind leaders of the blind”. Nothing is left to him but to become his own guide and find his own way home alone. In the loneliness which is the lot of every true disciple are born that self-knowledge and self-reliance which will fit him in his turn to be a Master. This loneliness is not due to any separative spirit but to the conditions of the Way itself. Aspirants must carefully bear this distinction in mind.
Thứ hai, người tìm học chân chính là một người có lòng dũng cảm thuộc loại hiếm có, nó khiến cho người sở hữu nó đứng thẳng và xướng lên nốt riêng của y một cách rõ ràng, ở ngay giữa sự xáo động của thế gian. Y là một người có thị giác được huấn luyện để thấy qua khỏi đám sương mù và chướng khí của trần thế, đến tận trung tâm của sự an bình vốn đang điều khiển mọi diễn biến trên cõi trần, và có thính giác lão luyện đầy chú tâm vốn (đã bắt được lời thì thầm của Tiếng Nói Vô Thinh) được giữ điều hợp với rung động cao, và như vậy không nghe thấy đối với mọi tiếng nói cám dỗ thấp kém. Việc này lại mang đến sự cô đơn, và tạo ra thái độ xa cách mà mọi linh hồn kém tiến hóa đều cảm thấy khi có sự hiện diện của những người vốn đang tiến lên phía trước.
Secondly, the true enquirer is one whose courage is of that rare kind which enables its possessor to stand upright and to sound his own clear note in the very midst of the turmoil of the world. He is one who has the eye trained to see beyond the fogs and miasmas of the earth to that centre of peace which presides over all earth's happenings, and that trained attentive ear which (having caught a whisper of the Voice of the Silence) is kept tuned to that high vibration and is thus deaf to all lesser alluring voices. This again brings loneliness and produces that aloofness which all less evolved souls feel when in the presence of those who are forging ahead.
Một tình huống nghịch lý được đưa đến từ sự kiện này, đó là vị đệ-tử được dạy đi tìm Thánh Đạo (the Way), và tuy vậy không một ai nói gì cho y biết. Những người biết Thánh Đạo có thể không nói, vì biết rằng Thánh Đạo đó được người tìm đạo kiến tạo, giống như con nhện giăng mạng nhện của nó, từ trung tâm
A paradoxical situation is brought about from the fact that the disciple is told to enquire the Way and yet there is none to tell him. Those who know the Way may not speak, knowing that the Path is constructed by the aspirant as the spinner spins its web out of the centre
