sự biểu lộ quan trọng nhất của chân lý. Tuy nhiên, động vật đang bắt đầu cảm nhận một cách lờ mờ thế giới ảo tưởng và sở hữu một số quyền năng và giác quan thông linh vốn nhận ra, nhưng không hiểu được cõi cảm dục. Bức màn ảo giác bắt đầu rớt xuống trước đôi mắt của động vật nhưng nó không biết điều đó. Con người đã đi lang thang qua nhiều kỷ nguyên trong thế giới ảo tưởng, vì thế giới đó có sự sáng tạo riêng của y. Tuy nhiên, con người, đến lượt y, theo quan điểm của ý thức, có sự tiếp xúc với cả hai thực tại và dần dần học cách xua tan ảo tưởng bằng sự tăng trưởng đều đặn của ánh sáng rực rỡ của linh hồn. Tôi xin phép tạm dừng ở đây để nhắc bạn rằng nhị nguyên chỉ là một giai đoạn trên vòng cung tiến hóa, cuối cùng dẫn đến việc nhận thức về nhất nguyên (unity).
prime expression of truth. Yet the animal is beginning to sense dimly the world of illusion and possesses certain psychic powers and senses which recognise yet fail to interpret the astral plane. The veil of illusion is beginning to fall before the eyes of the animal but it knows it not. The human being has wandered for ages in the world of illusion, for it is of his own creating. Yet man in his turn, from the standpoint of consciousness, has contact with both the realities and learns little by little to dissipate the illusion by the steady growth of the radiant light of the soul. May I pause here to remind you that duality is only a stage on the evolutionary arc, leading eventually to the realisation of unity.
Bức màn ảo tưởng giống như thời điểm trước bình minh, khi thế giới của các sự vật quen thuộc được nhìn thấy qua sương mù, và các dải sương mù đang che giấu các hình dạng thế giới và cũng che giấu mặt trời đang lên. Lúc bấy giờ chúng ta có thời gian giữa chừng, thời kỳ bí ẩn và mơ hồ khi cái chân bị che giấu bởi cái giả; rồi thì chúng ta có tình trạng kỳ lạ và bị biến dạng khi các hình tướng không được nhìn thấy đúng y như chúng, mà chúng mất đi hình dạng, màu sắc và hình phối cảnh của chúng. Cái thấy thực sự lúc đó không thể có được. Giai đoạn ở cõi cảm dục (astral stage) và chu kỳ thời gian rộng lớn mà trong đó đại hão huyền có ảnh hưởng mạnh do đó có thể được thấy rằng, từ cách tiếp cận tượng trưng nói trên, chỉ là tạm thời và thoáng qua. Đó không phải là giai đoạn của một sự biểu lộ thiêng liêng nhất định; đó không phải là giai đoạn nhận thức trong sáng rõ ràng; đó không phải là giai đoạn của công trình hoàn thiện. Đó là khoảng thời gian mà trong đó các vị Bán Thần (half-Gods) xuất hiện; đó là thời gian mà trong đó chân lý chỉ được cảm nhận lờ mờ, thị kiến chỉ thỉnh thoảng được thấy một cách mơ hồ; đó là giai đoạn của sự nhận thức Thiên Cơ còn yếu kém, và khi con người làm việc dựa trên kiến thức không hoàn chỉnh thì sự khó khăn và các lỗi lầm chắc chắn xảy ra. Đó cũng là giai đoạn của sự lệch lạc và sự biến động thường xuyên: trong khi rõ ràng là chúng ta có vẻ như không ngừng bị lôi kéo đi đây đi đó bởi các mãnh lực, làm việc một cách mù quáng và dường như không có mục đích.
The veil of illusion resembles the moment before dawn when the world of familiar things is seen through the fogs and the streamers of mist which veil the world form and also veil the rising sun. Then we have that half-time, that mysterious and vague period when the real is hidden by the unreal; then we have that weird and distorted condition when forms are not seen as they truly are but lose their shape and colour and perspective. True vision is then impossible. The astral stage and the vast cycle of time in which the great illusion holds sway can therefore be judged, from the above symbolic approach, to be but temporary and transient. It is not the stage of a definitely divine manifestation; it is not the stage of pure undimmed awareness; it is not the stage of the perfected work. It is that period of time wherein the half-Gods walk; it is the time wherein truth is only dimly sensed, the vision only vaguely and occasionally seen; it is the stage of the half-realised Plan, and when one works on partial knowledge, difficulty and mistakes are bound to supervene. It is also the stage of distortion and of constant mutability: whilst it is in evidence we have the apparently ceaseless pulling hither and thither by forces, working blindly and seemingly without purpose.
