các khuynh hướng và các thói quen của đời sống cá nhân của họ. Các điều này cuối cùng đòi quyền lợi cho chúng, và lúc bấy giờ có một phụng-sự-viên, thực hiện công việc tốt đẹp, nhưng lại làm nó hư hỏng tất cả bởi tính chia rẽ không được nhận ra này và các phương pháp cá nhân. Điều này có nghĩa rằng một phụng-sự-viên như thế tập hợp vào với y chỉ những người nào mà y có thể đặt ở bậc dưới và chi phối họ. Nhóm của y không bị nhuốm màu bởi các xung lực của kỷ nguyên mới, nhưng bởi những bản năng chia rẽ của người phụng sự tại trung tâm. Sự nguy hiểm ở đây quá tế nhị đến nỗi một vị đệ-tử phải thật cẩn thận trong việc tự phân tích. Thật là dễ bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của những lý tưởng và tầm nhìn riêng của một người, và bởi cái được cho là sự chính trực về địa vị riêng của một người nào, và tuy thế lại luôn luôn bị ảnh hưởng về mặt chủ quan bởi sự yêu thích quyền lực cá nhân, tham vọng cá nhân, sự ganh tị của những người phụng sự khác, và nhiều cái bẫy vốn giữ chặt chân của người đệ-tử thiếu cảnh giác.
and their individual life tendencies and habits. These eventually assert themselves and there is then a worker, doing good work but spoiling it all by this unrealised separateness and individual methods. This means that such a worker gathers to himself only those whom he can subordinate and govern. His group is not coloured by the impulses of the new age, but by the separative instincts of the worker at the centre. The danger here is so subtle that much care must be taken by a disciple in self-analysis. It is so easy to be glamoured by the beauty of one's own ideals and vision, and by the supposed rectitude of one's own position, and yet all the time be influenced subjectively by love of personal power, individual ambition, jealousy of other workers, and the many traps which catch the feet of the unwary disciple.
Nhưng nếu tính vô ngã thực sự được trau dồi, nếu năng lực để đứng vững vàng được phát triển, nếu mọi tình huống được giải quyết trong một tinh thần bác ái, và nếu có một sự từ chối có hành động hấp tấp và không cho phép sự chia rẽ luồn lọt vào, lúc đó sẽ có sự tăng trưởng của một nhóm các nhà phụng sự đích thực, và việc tập hợp lại những người có thể hiện thức hóa thiên cơ và khai sinh ra kỷ nguyên mới cùng các điều kỳ diệu kèm theo của nó.
But if true impersonality is cultivated, if the power to stand steady is developed, if every situation is handled in a spirit of love and if there is a refusal to take hasty action and to permit separation to creep in, then there will be the growth of a group of true servers, and the gathering out of those who can materialise the plan and bring to birth the new age and its attendant wonders.
Để làm điều này, phải có lòng can đảm thuộc loại hiếm có nhất. Sự sợ hãi nắm giữ thế giới trong cảnh nô lệ, và không ai được miễn trừ ảnh hưởng của nó. Đối với người tìm đạo và đối với vị đệ-tử, có hai loại sợ hãi cần được đặc biệt xem xét. Những sự sợ hãi mà chúng ta đã bàn đến trong phần trước của bộ luận này, và các nỗi sợ cố hữu, như bạn biết, trong chính cuộc sống, đều quen thuộc với tất cả chúng ta. Chúng có gốc rễ của chúng trong tính chất bản năng (các lo ngại về kinh tế, các lo ngại phát sinh từ đời sống tính dục, lo sợ và khiếp hãi thuộc về thể chất, sợ cái không biết, với sự sợ hãi nổi bật nhất về cái chết đang nhuộm màu rất nhiều cuộc sống) và đã là chủ đề của nhiều nghiên cứu về tâm lý học. Tôi không tìm cách bàn về chúng. Chúng sẽ bị khắc phục bằng sự sống của linh hồn khi linh hồn thấm nhập và biến đổi cuộc sống hằng ngày,
To do this, there must be courage of the rarest kind. Fear holds the world in thrall, and no one is exempt from its influence. For the aspirant and for the disciple are two kinds of fear which require to be especially considered. The fears that we dealt with in the earlier part of the treatise, and the fears that are inherent, as you know, in existence itself are familiar to all of us. They have their root in the instinctual nature (economic fears, fears arising out of the sex life, physical fear and terror, fear of the unknown, with that dominating fear of death which colours so many lives) and have been the subject of much psychological investigation. With them I do not seek to deal. They are to be overcome by the life of the soul as it permeates and transforms the daily life,
