đối với chúng ta, là các thôi thúc theo chu kỳ này trong kiếp sống của người đệ tử có một tần suất, một tốc độ, một sức mạnh lớn lao hơn là trong kiếp sống của một người bình thường. Chúng xảy ra xen kẽ với một mức nhanh chóng làm cho kiệt sức. Kinh nghiệm lên đồi và xuống thung lũng của nhà thần bí chỉ là một cách diễn tả hiện tượng lên xuống này. Đôi khi đệ tử bước đi trong ánh sáng, còn những lúc khác trong bóng tối; thỉnh thoảng y biết được niềm vui của sự hòa hợp hoàn toàn, và khi khác thì tất cả dường như buồn tẻ và vô bổ; công cuộc phụng sự của y đôi khi là một kinh nghiệm có kết quả và vừa ý, và y dường như có thể thực sự giúp ích; vào các lúc khác, y cảm thấy rằng mình đã không cống hiến được gì, và việc phụng sự của y trở nên vô vị và dường như không mang lại kết quả. Có những ngày mọi việc đều rõ ràng đối với y, và y dường như đứng trên đỉnh núi nhìn ra một phong cảnh tràn ngập ánh nắng, nơi mà vạn vật đều trong trẻo trước cái nhìn của y. Y biết và cảm nhận chính mình là một con của Thượng Đế. Tuy nhiên, sau đó, các đám mây mù dường như giáng xuống, và y không còn chắc chắn về điều gì cả, và dường như không biết gì cả. Y bước đi trong ánh nắng, và hầu như bị áp đảo bởi sự chói lọi và sức nóng của các tia sáng mặt trời, và tự hỏi không rõ cái kinh nghiệm thất thường này và sự luân phiên dữ dội của các đối nghịch này sẽ tiếp diễn trong bao lâu.
to us, these cyclic impulses in the life of the disciple are of a greater frequency and speed and forcefulness than in the life of the average man. They alternate with a distressing rapidity. The hill and valley experience of the mystic is but one way of expressing this ebb and flow. Sometimes the disciple is walking in the sunlight and at other times in the dark; sometimes he knows the joy of full communion and again all seems dull and sterile; his service is on occasion a fruitful and satisfying experience and he seems to be able to really aid; at other times he feels that he has naught to offer and his service is arid and apparently without results. All is clear to him some days and he seems to stand on the mountain top looking out over a sunlit landscape, where all is clear to his vision. He knows and feels himself to be a son of God. Later, however, the clouds seem to descend and he is sure of nothing, and seems to know nothing. He walks in the sunlight and is almost overpowered by the brilliance and heat of the solar rays, and wonders how long this uneven experience and the violent alternation of these opposites is to go on.
Tuy thế, một khi mà y hiểu được sự thật là y đang chứng kiến hiệu quả của các thôi thúc theo chu kỳ, và hiệu quả của việc thiền định của linh hồn trên bản chất hình tướng của y, ý nghĩa liền trở nên sáng tỏ hơn, và y nhận ra rằng chính khía cạnh hình hài đó đang thất bại trong sự đáp ứng của nó, và đang phản ứng lại với năng lượng một cách thất thường. Lúc bấy giờ y học được rằng một khi y có thể sống trong ý thức linh hồn (soul consciousness) và đạt đến “cao độ” đó (Tôi tạm diễn tả như thế) một cách tùy ý, thì các dao động (fluctuations) của sự sống sắc tướng sẽ không chạm đến y. Lúc bấy giờ y mới cảm nhận được nẻo đạo hẹp như lưỡi dao cạo đang dẫn từ cõi của sự sống hồng trần, đến lĩnh vực của linh hồn, và thấy rằng khi y có thể bước lên nẻo đạo một cách vững chãi, nó sẽ dẫn dắt y ra khỏi thế giới hằng thay đổi của các giác quan, đi vào ánh sáng trong trẻo ban ngày và đi vào thế giới của thực tại.
Once however that he grasps the fact he is watching the effect of the cyclic impulses and the effect of the soul's meditation upon his form nature, the meaning becomes clearer and he realises that it is that form aspect which is failing in its response, and re-acting to energy with unevenness. He then learns that once he can live in the soul consciousness and attain that 'high altitude' (if I might so express it) at will, the fluctuations of the form life will not touch him. He then perceives the narrow-edged razor path which leads from the plane of physical life to the soul realm, and finds that when he can tread it with steadiness it leads him out of the ever changing world of the senses into the clear light of day and into the world of reality.
Đối với y, khía cạnh hình hài của sự sống khi đó trở nên đơn giản là
The form side of life then becomes to him simply a
