làm việc ở trên, vì thời buổi thì khó khăn và sự rõ ràng của tư tưởng là cần thiết để công việc sẽ tiến tới như mong muốn. Thậm chí bản thân việc tồn tại ba nhóm như thế có một sắc thái chia rẽ, và tuy thế lại không thể duy trì bất kỳ ý tưởng nào trong mối quan hệ thực sự và tổng hợp của nó. Thật là một sự thành tựu khi hàng ngàn nhóm tách biệt có thể được tập hợp lại thành ba nhóm bao gồm tất cả, và nhờ thế thể trí của vị đệ-tử thoát khỏi sự phân tích chi li về tình hình thế giới giữa những người hoạt động với Thiên Cơ.
of work, for the times are hard and clarity of thought is needed if the work is to go forward as desired. Even such triple distinctions as exist between the groups are themselves of a separative tincture, and it is yet impossible to preserve any idea in its true and synthetic relation. It is a gain when the many thousands of separative groups can be grouped into three comprehensive ones and the mind of the disciple be thus freed from the detailed analysis of the world situation among the workers with the Plan.
Thử thách lớn thứ hai của vị đệ-tử nhạy cảm là sợ thất bại. Nỗi sợ này được dựa trên kinh nghiệm quá khứ (vì tất cả mọi người đều đã thất bại), dựa trên một nhận thức về nhu cầu và cơ hội trước mắt, và dựa trên một sự đánh giá tinh tường về sự hạn chế và thiếu sót của cá nhân. Điều đó luôn luôn là kết quả của một sự đáp ứng với sức sống về tinh thần và vật chất bị hạ thấp của nhân loại ngày nay. Trước đây chưa bao giờ có một thời kỳ mà nỗi sợ thất bại đã ám ảnh một cách rộng lớn vào gia đình nhân loại. Một nguyên nhân khác của phản ứng này được tìm thấy trong sự kiện là nhân loại nói chung, và là lần đầu tiên trong lịch sử của nhân loại, cảm nhận được tầm nhìn và do đó có một cảm nhận trung thực về các giá trị tương đối hơn trước đây. Con người tự biết mình là thiêng liêng, và điều này ngày càng trở nên một nhận thức phổ quát. Đó là tình trạng bất ổn hiện tại và là cuộc nổi dậy để thoát khỏi các điều kiện gây cản trở. Tuy nhiên đó là một sự lãng phí thời gian nghiêm trọng đối với một đệ-tử khi suy tư về một sự thất bại hoặc sợ thất bại. Không có điều gì là thất bại cả, chỉ có thể có việc mất thời gian. Điều đó tự nó, trong những ngày này, thật sự là nhu cầu thế giới khẩn cấp, nhưng vị đệ-tử chắc chắn một ngày nào đó phải làm tốt và sửa chữa lại những thất bại đã qua của mình. Tôi không cần nêu ra rằng chúng ta học hỏi bằng sự thất bại, vì đó là một chân lý nổi tiếng, và được biết đúng là như vậy bởi tất cả những ai đang cố gắng để sống như những linh hồn. Vị đệ-tử cũng không cần buồn phiền về những sự thất bại, có vẻ hoặc thật sự, của các vị đệ-tử huynh đệ của y. Cảm giác về thời gian tạo ra sự hấp dẫn và sự thất vọng, trong khi công việc đang thực sự
The second great test of the sensitive disciple is fear of failure. This is based on past experience (for all have failed), on a realisation of the immediate need and opportunity, and on an acute appreciation of individual limitation and deficiency. It is the result oft times of a response to the lowered spiritual and physical vitality of the race today. Never before has there been a time when fear of failure has more widely haunted the human family. Another cause of this reaction is to be found in the fact that mankind as a whole and for the first time in the history of the race, senses the vision and has therefore a truer sense of relative values than ever before. Men know themselves to be divine, and this is becoming increasingly a universal realisation. Hence the present unrest and revolt from tramelling conditions. It is however a serious waste of time for a disciple to ponder upon a failure or to fear failing. There is no such thing as failure; there can only be loss of time. That in itself is serious in these days of dire world need, but the disciple must inevitably some day make good and retrieve his past failures. I need not point out that we learn by failure, for that is a well known truth, and is known as such by all who are attempting to live as souls. Nor need the disciple sorrow over the failures, apparent or real, of his fellow disciples. The sense of time produces glamour and disappointment, whereas the work goes truly
