4. Hãy học cách kiểm soát tư tưởng. Cần bảo vệ những gì mà bạn tư duy. Đây là lúc mà nhân loại nói chung đang trở nên nhạy cảm, có viễn cảm và đáp ứng với sự tương tác tư tưởng. Sắp đến lúc mà tư tưởng sẽ trở nên tài sản chung, và những người khác sẽ cảm nhận được những gì mà bạn nghĩ. Do đó tư tưởng phải được cẩn thận bảo vệ. Những ai đang tiếp xúc với các chân lý cao siêu, và đang trở nên nhạy cảm với Toàn Linh Trí (Universal Mind, Thiên Trí, Thượng Đế Ngôi Ba) đều phải bảo vệ một số tri thức của họ khỏi sự xâm nhập (intrusion) của những thể trí khác. Những người tìm đạo phải học cách ngăn chận một vài tư tưởng, và ngăn ngừa một số kiến thức không lọt ra ngoài vào tâm thức chung khi giao tiếp với các huynh đệ của họ.
4. Learn to control thought. It is necessary to guard what you think. These are days when the race as a whole is becoming sensitive and telepathic and responsive to thought interplay. The time is approaching when thought will become public property, and others will sense what you think. Thought has, therefore, to be carefully guarded. Those who are contacting the higher truths and becoming sensitive to the Universal Mind must protect some of their knowledge from the intrusion of other minds. Aspirants must learn to inhibit certain thoughts, and prevent certain knowledge from leaking out into the public consciousness when in contact with their fellow men.
Đương nhiên, việc đánh giá ý nghĩa của các lời “đừng phân tán sức mạnh của mình” (“scatters not his force”) là vô cùng quan trọng. Có quá nhiều đường lối hoạt động mà một đệ tử được linh hứng của linh hồn có thể lao vào đó. Sự đảm bảo về các đường lối hoạt động khác nhau không dễ gì có được và mỗi người tìm đạo đều biết sự rắc rối đó. Chúng ta hãy đặt vấn đề dưới hình thức một câu hỏi, đưa nó xuống bình diện sự nỗ lực mỗi ngày, khi chúng ta chưa ở vào một vị thế để hiểu được bằng cách nào mà một linh hồn có thể “phân tán các thần lực của nó” trên các cõi cao.
It is of course of vital interest to appreciate the significance of the words “scatters not his force.” There are so many lines of activity into which the soul-inspired disciple may throw himself. Assurance as to varying lines of activity is not easy to reach and every aspirant knows perplexity. Let us put the problem in the form of a question, relegating it to the plane of every-day endeavour, as we are not yet in a position to comprehend in what way a soul can “scatter its forces” on the higher planes.
Tiêu chuẩn gì để nhờ đó một người có thể biết đường lối nào trong nhiều đường lối hoạt động là đúng để theo? Nói cách khác, có phải có một điều gì đó đang lộ ra, nó sẽ giúp một người không lầm lẫn khi chọn hành động đúng và đi đúng đường hay chăng? Câu hỏi này không có liên quan với một sự chọn lựa hiện có giữa con đường của nỗ lực tâm linh và con đường của con người thế gian. Nó đề cập đến việc hành động đúng khi đối diện với một sự lựa chọn.
What is the criterion whereby a man may know which out of several lines of activity is the right line to take? Is there, in other words, a revealing something which will enable a man unerringly to choose the right action and go the right way? The question has no reference to a choice existing between the path of spiritual endeavour and the way of the man of the world. It refers to right action when faced with a choice.
Không có vấn đề nào trừ việc một người bị đối mặt, trong sự phát triển của mình, với các dị biệt ngày càng tinh tế. Sự phân biệt thô thiển giữa điều phải và điều trái vốn chiếm chỗ trong linh hồn trẻ con, được kế tiếp bằng các phân biệt tinh tế về điều phải hoặc điều phải hơn, về điều cao siêu hoặc điều cao siêu hơn, và
There is no question but that a man is faced, in his progress, with increasingly subtle distinctions. The crude discrimination between right and wrong which occupies the child soul is succeeded by the finer distinctions of right, or of more right, of high, or higher, and the
