một minh chứng của sự kiên quyết vững vàng, vốn là cách tốt nhất mà trong đó phàm ngã của y có thể học tuân theo các quyết định của chính linh hồn mình. Điều đó cũng bao hàm năng lực thẳng tiến dựa trên cơ sở quyết định đã được thực hiện, và như thế tuân theo các kết quả mà không có các sự dự báo hoặc ân hận.
a demonstration of that firm decisiveness which is the best way in which his personality can learn to abide by the decisions of his own soul. It involves also the ability to go forward upon the grounds of the decision made, and so to abide by the results without forebodings or regrets.
Thứ hai, người tìm đạo có thể chờ đợi, dựa trên một nhận thức bên trong về chiều hướng, nhờ biết rằng vào thời điểm thích hợp, y sẽ xác định được, qua việc đóng mọi cánh cửa, trừ một cửa là lối mà y sẽ đi. Vì chỉ có một cánh cửa mở ra mà một người như thế có thể đi qua. Đối với việc nhận biết điều đó thì cần có trực giác. Trong trường hợp thứ nhất con người có thể phạm các lỗi lầm, và nhờ đó mà học hỏi và được phong phú thêm; trong trường hợp thứ nhì, lỗi lầm không thể xảy ra và chỉ hành động đúng mới có thể được chọn.
Secondly, he can wait, resting back upon an inner sense of direction, knowing that in due time he will ascertain, through the closing of all doors but one, which is the way he should go. For there is only one open door through which such a man can go. Intuition is needed for its recognition. In the first case mistakes may be made, and the man thereby learns and is enriched; in the second case, mistakes are impossible and only right action can be taken.
Do đó, hiển nhiên là tất cả đều tự chuyển thành một sự am hiểu về vị trí của một người trên thang tiến hóa. Chỉ có người nào tiến hóa cao mới có thể biết được các thời điểm và thời cơ, và mới có thể nhận thức đầy đủ sự khác nhau tinh vi giữa một khuynh hướng tâm thông với trực giác.
It is obvious, therefore, that all resolves itself into an understanding of one's place upon the ladder of evolution. Only the highly advanced man can know the times and seasons and can adequately discern the subtle distinction between a psychic inclination and the intuition.
Trong việc xem xét hai cách thức này về quyết định tối hậu, đừng một người nào sẽ dùng tri giác thông thường và chọn đường lối hành động dựa trên việc sử dụng trí cụ thể (hạ trí), mà hãy tập luyện phương pháp cao hơn là chờ đợi cho một cánh cửa mở ra. Y kỳ vọng quá nhiều vào địa vị mà y đang có. Y phải học cách thông qua quyết định đúng và vận dụng trí tuệ đúng để giải quyết các vấn đề của y. Nhờ phương pháp này, y sẽ tăng trưởng, vì các cội rễ của hiểu biết do trực giác được đặt sâu trong linh hồn, do đó linh hồn phải được tiếp xúc trước khi trực giác có thể hoạt động. Ở đây, một hàm ý có thể được đưa ra: trực giác bao giờ cũng bận tâm với hoạt động tập thể, chớ không quan tâm tới các sự việc cá nhân nhỏ nhặt. Nếu bạn vẫn còn là một người tập trung vào phàm ngã, thừa nhận nó và với sự trang bị hiện có, chi phối các hành động của bạn. Nếu bạn tự biết phải hoạt động với cương vị linh hồn và mải mê trong sự quan tâm đến những người khác, không bị cản trở bởi ham muốn ích kỷ, lúc đó
In considering these two ways of ultimate decision let not the man who should use his common sense and take a line of action based upon the use of the concrete mind, practice the higher method of waiting for a door to open. He is expecting too much in the place where he is. He has to learn through right decision and right use of the mind to solve his problems. Through this method he will grow, for the roots of intuitive knowledge are laid deep within the soul and the soul, therefore, must be contacted before the intuition can work. One hint only can here be given:—the intuition ever concerns itself with group activity and not with petty personal affairs. If you are still a man centered in the personality, recognize it, and with the equipment available, govern your actions. If you know yourself to be functioning as a soul and are lost in the interest of others, untrammeled by selfish desire, then
