nhuốm màu ý thức phân biện của trí tuệ, tạo nên sự tích hợp nội tại, và rốt cuộc giúp người ta trở thành một sinh vật biết suy nghĩ một cách hiệu quả.
coloured by the discriminating consciousness of the mind, and this produces that inner integration which makes man eventually an efficient thinking being.
Trước hết, tuyến này được dùng hoàn toàn cho những mối quan tâm thấp kém và vị kỷ. Theo thời gian, nó ngày càng mạnh mẽ và nhiều năng lực hơn, cho đến khi trở thành một tuyến bền bỉ, trong sáng và xác định. Nó vươn lên từ cuộc sống ngoại giới hồng trần, tức là từ một điểm bên trong não bộ thẳng suốt đến các nội thể. Tuy nhiên, tuyến này không đồng hóa với các thể mà với tâm thức trong mỗi người. Nhờ tuyến này, người ta ý thức được nhiều dạng sinh hoạt tình cảm của mình (xin lưu ý câu này), và biết được thế giới của tư tưởng. Họ học cách suy nghĩ và bắt đầu hoạt động một cách tỉnh thức trên cõi trí, trong đó những nhà tư tưởng của nhân loại – với số lượng gia tăng liên tục – đang sống, vận chuyển và hiện tồn.
At first, this thread is used purely for lower selfish interests; it steadily gets stronger and more potent as time goes on, until it is a definite, clear, strong thread reaching from the outer physical life, from a point within the brain, straight through to the inner mechanism. This thread, however, is not identified with the mechanism, but with the consciousness in man. Through the means of this thread a man becomes aware of his emotional life in its many forms (note this phraseology), and through it he becomes aware of the world of thought; he learns to think and begins to function consciously on the mental plane, in which the thinkers of the race—a steadily increasing number—live and move and have their being.
Họ ngày càng học cách tiến bước trên con đường này của tâm thức, và do đó không còn đồng hóa với ngoại hình mang thú tính, và biết tự đồng nhất với các phẩm tính và thuộc tính ở nội tâm. Trước hết họ sống trong sinh hoạt mơ mộng, và sau đó là sinh hoạt tư tưởng. Rồi sẽ đến lúc phương diện thấp này của antahkarana hoàn tất, và hoàn thành sự hợp nhất đầu tiên trọng đại và hữu thức. Bấy giờ người ấy là một phàm nhân tích hợp, tỉnh thức và sống động. Con đường ý thức liên tục giữa ba hạ thể được thiết lập và có thể sử dụng. Có thể nói một cách hình tượng là tuyến này vươn lên từ luân xa đầu đến thể trí, mà chính thể trí lại là một trung tâm năng lượng trong thế giới tư tưởng. Đồng thời antahkarana được đan kết với tuyến sinh mệnh, hay là sutratma, đến từ luân xa tim. Giờ đây mục tiêu của cuộc tiến hóa trong hình thể đã tương đối hoàn tất.
Increasingly he learns to tread this path of consciousness, and thereby ceases to be identified with the animal outer form and learns to identify himself with the inner qualities and attributes. He lives first the life of dreams, and then the life of thought. Then the time comes when this lower aspect of the antahkarana is completed, and the first great conscious unity is consummated. The man is an integrated, conscious, living personality. The thread of continuity between the three lower aspects of the man is established and can be used. It stretches, if such a term can be used (my intent being entirely pictorial), from the centre of the head to the mind, which is in its turn a centre of energy in the world of thought. At the same time, this antahkarana is interwoven with the thread of life or the sutratma which emerges from the heart centre. The objective of evolution in form is now relatively complete.
Đến giai đoạn này, sự cảm nhận bén nhạy vẫn tiếp tục vươn ra thế giới chung quanh. Hành giả dệt nên tuyến này giống như chú nhện giăng tơ thật kỳ diệu. Y vươn ra xa hơn
When this stage has been reached, the sensitive feeling-out into the environing universe still continues. Man weaves a thread which is like the thread the spider weaves so amazingly. He reaches out still further into his possible
