vào môi trường khả dĩ đạt được, rồi khám phá ra một khía cạnh của chính mình mà trong những giai đoạn đầu phát triển y ít khi mơ tưởng đến. Y tìm thấy linh hồn và sau đó vượt qua ảo tưởng nhị nguyên. Đây là một giai đoạn cần thiết nhưng không vĩnh viễn. Giai đoạn vừa kể là đặc trưng của người chí nguyện trong chu kỳ này của thế giới, tức là thời kỳ của Đức Bàn cổ hay là giai kỳ của thế giới hiện nay. Y cố gắng hòa hợp với linh hồn, đồng nhất chính mình, là phàm nhân hữu thức, với linh hồn đang ảnh hưởng. Nói theo nghĩa kỹ thuật thì việc thực sự kiến tạo antahkarana phải được bắt đầu vào chính thời điểm này. Đây là cầu nối giữa phàm nhân và linh hồn.
environment and then discovers an aspect of himself of which he had little dreamt in the early stages of his development. He discovers the soul and then passes through the illusion of duality. This is a necessary but not a permanent stage. It is one which characterises the aspirant of this world cycle, perhaps I should say this manvantara or world period. He seeks to merge himself with the soul, to identify himself, the conscious personality, with that overshadowing soul. It is at this point, technically speaking, that the true building of the antahkarana must be begun. It is the bridge between the personality and the soul.
Biết được điều này tức là nhận ra vấn đề mà nhà giáo dục hiện nay cần giải quyết. Đó là vấn đề bao giờ cũng có, nhưng cho đến nay nó chỉ liên quan đến cá nhân hơn là tập thể. Hiện nay vấn đề này liên quan đến tập thể, vì có biết bao người đang sẵn sàng thực hiện công việc kiến tạo nói trên. Qua các thời đại, nhiều cá nhân đã kiến tạo cầu nối của riêng mình giữa phần cao và phần thấp. Tuy nhiên, diễn trình tiến hóa đã thành công đến mức mà nay một nhóm có thể hiểu được kỹ thuật mới mẻ này, cho việc tạo cầu nối tập thể. Sau đó hay hậu quả của nó là sự biểu lộ tập thể. Đây là cơ hội mới cho ngành giáo dục. Nó nêu rõ trách nhiệm của nhà giáo dục và cho thấy cần triển khai những phương pháp mới trong giáo dục. Cần phải đạt điều kiện của “người chí nguyện với tính cách một tập thể” và phải kiến tạo cầu antahkarana tập thể. Tuy nhiên, khi hiểu đúng, điều kiện này sẽ không ảnh hưởng đến nỗ lực cá nhân. Bao giờ phải đáp ứng điều kiện kể trên, nhưng sự thông hiểu của tập thể sẽ ngày càng trợ giúp cá nhân nhiều hơn.
The recognition of this constitutes the problem with which the modern educator is faced. It is a problem that has always existed but it has concerned the individual hitherto more than the group. Now it concerns the group, for so many of the sons of men are ready for this building. Down the ages individuals have built their individual bridges between the higher and the lower, but so successful has been the evolutionary process that today the time has come for a group understanding of this emerging technique, for a group bridging, leading to a consequent or subsequent group revelation. This provides the modern opportunity in the field of education. It indicates the responsibility of the educator and points out the necessity for a new unfoldment in educational methods. The “group aspirant” must be met and the group antahkarana must be built. This, however, when rightly understood, will not negate individual effort. That always must be met; but the group understanding will increasingly aid the individual.
PHỐI HỢP VÀ TÍCH HỢP
COORDINATION AND INTEGRATION
Đến đây, chúng ta đã bàn tổng quát về các tiến trình giáo dục mà sau này sẽ được thực hiện. Chúng ta cũng bàn về cái khí cụ trí tuệ được rèn luyện một cách xác định và có kế hoạch.
Thus far we have been occupied with generalisations as to the educational processes later to be applied, with the mental apparatus which comes under definite and planned training, and which is subjectively and superconsciously
