Trình độ kiến thức của thế giới nói chung thì cao nhưng thường bị thiên kiến, chịu ảnh hưởng của thành kiến quốc gia hay tôn giáo. Vì thế nó khiến cho mỗi người trở thành công dân của nước mình, nhưng không phải là người có những mối liên giao với thế giới. Tư cách công dân thế giới không được chú trọng. Những điều trẻ em được giảng dạy kích thích ý thức quần thể tiềm ẩn nơi đứa trẻ. Chúng khơi dậy ký ức (của chủng tộc và cá nhân) qua việc truyền đạt các sự kiện – thường là rời rạc, và hầu hết không liên quan đến đời sống hằng ngày. Nếu được dùng làm tư tưởng gốc trong tham thiền và nếu theo đúng kỹ thuật, các sự kiện này có thể giúp gợi lại không những lịch sử quốc gia mà còn cả lịch sử quá khứ, từ ý thức chủng tộc và ký ức chủng tộc nói trên. Tôi nói đến điều này để nhấn mạnh mối nguy của việc chú trọng không thích đáng vào quá khứ như thế, vì nếu được thực hiện trên qui mô lớn điều này sẽ có thể gây thảm họa. Nó có thể khiến cho các lý tưởng và mục tiêu của chủng tộc và quốc gia trở nên có tầm quan trọng đặc biệt, và nhanh chóng dẫn đến tình trạng kết tinh và lão suy của chủng tộc – nói theo lối ẩn dụ. Điển hình về nỗ lực theo chiều hướng này đã xảy ra ở Đức, và ở Ý với mức độ ít hơn, và đi đến mức tột đỉnh trong phe Trục. Cũng may là có thể nhờ vào triều sóng của nguồn sống trẻ trung trong mọi quốc gia để chuyển tư tưởng chủng tộc theo chiều hướng tốt đẹp hơn việc gợi lại cái gọi là niềm vinh quang của quá khứ, và nhấn mạnh những điều đáng nên từ bỏ.
The general level of world information is high but usually biassed, influenced either by national or religious prejudices, serving thus to make a man a citizen of his own country but not a human being with world relations. World citizenship is not emphasised. The teaching imparted stimulates the latent mass consciousness of the child, and evokes the memory (racial and individual) through the impartation of facts—uncorrelated facts—most of them unrelated to daily living. These facts could serve (if used as seed thoughts in meditation and technically employed) to recover from that race consciousness and racial memory, not only national history but past history as well. I mention this in order to emphasise the danger of such undue emphasis upon the past, for if this were done on a large scale it would prove disastrous; it would put a premium on racial and national ideals and objectives and would lead rapidly to racial crystallisation and senility—metaphorically speaking. An example of an effort in this direction was seen going on in Germany, and in a lesser way in Italy; it culminated in the Axis. Fortunately, the tide of life in the youth of any nation can be trusted to swing the thought of the race into a better direction than the evocation of past glory, so-called, and the emphasising of the things which should be left behind.
Ở đây thiết tưởng nên giải rộng thêm về những từ được dùng nhiều (và cũng thường bị lạm dụng) là: văn hóa và văn minh. Bởi vì mục tiêu của toàn nền giáo dục là tạo ra một hình thức nào đó của văn hóa – có tính vật chất hay tinh thần, hoặc gồm cả vật chất và tinh thần. Giáo dục là tác nhân chủ yếu trên thế giới.
I would like here to enlarge somewhat upon the interpretation of the much used words (frequently also misused): culture and civilisation. For it is the production of some form of culture—material or spiritual, or material and spiritual—which is the objective of all education. Education is the major agent in the world.
Văn minh là phản ứng của nhân loại đối với chủ đích của một thời kỳ trên thế giới. Trong mỗi thời đại, một ý tưởng nào đó phải được phát biểu trong cố gắng thực hiện lý tưởng của người đương thời. Vào thời kỳ Atlantis, ý tưởng nổi bật là lý tưởng tôn giáo hay là huyền học, cơ bản thuộc về xúc cảm. Lý tưởng này hướng đến một đấng mà người ta cảm thấy nhưng chưa hề thấy được, một sự phát biểu của con đường xúc cảm.
Civilisation is the reaction of humanity to the purpose of any particular world period. In each age, some idea must be expressed in the current racial idealism. In Atlantean times, the idea that predominated was basically sensory religious idealism or mysticism, expressing itself in terms of approach to a felt but unseen deity, an expression of the
