Trong chu kỳ thứ nhất của kinh nghiệm trên vòng hoàng đạo, chính linh hồn ở trong tình trạng giam cầm đối với vật chất; linh hồn đi vào nhà ngục vật chất và tự nó liên kết với hình tướng. Đây là biểu tượng của Song Ngư, của hai con cá liên kết với nhau bằng một cái đai. Một con cá tượng trưng cho linh hồn, còn con kia cho phàm ngã, và giữa chúng có “sợi chỉ hay là sutratma”, tức sợi dây bạc (silver cord, ngân quang tuyến) giữ cho chúng bị buộc lại với nhau suốt chu kỳ của sự sống biểu lộ. Sau đó, trên vòng đảo ngược, phàm ngã được đưa vào tình trạng giam cầm bởi linh hồn, nhưng qua các thiên kỷ dài, tình trạng bị đảo ngược và linh hồn là tù nhân của phàm ngã. Cảnh nô lệ tay đôi này được đưa đến kết thúc bằng cái được gọi là tử vong cuối cùng, khi sự giải thoát hoàn toàn của khía cạnh sự sống ra khỏi sự sống của hình hài xảy ra.
In the first cycle of experience upon the wheel, the soul itself is in captivity to substance; it has come down into the prison house of matter and linked itself to form. Hence the symbol of Pisces, of the two fishes linked together by a band. One fish stands for the soul and the other for the personality or form nature, and between them is to be found the “thread or sutratma,” the silver cord which keeps them bound to each other throughout the cycle of manifested life. Later on, upon the reversed wheel, the personality is brought into captivity by the soul, but for long aeons the situation is reversed and the soul is the prisoner of the personality. This dual bondage is brought to an end by what is called the final death, when the complete release of the life aspect from the life of form takes place.
Cũng nên nhớ rằng chính linh hồn có bản chất của hình hài theo quan điểm của Chân Thần, mặc dầu đó là một hình hài tinh anh hơn nhiều so với bất cứ hình hài nào mà chúng ta biết trong ba cõi tiến hóa của con người. Cũng có một sự từ bỏ kép được nói đến trong các chủ âm này, vì trước tiên, linh hồn từ bỏ sự sống và ánh sáng của Chân Thần, cội nguồn của nó (được tượng trưng bằng các thuật ngữ “tổ ấm của Cha”) và giáng xuống vào đại dương vật chất; kế đó, tự đảo ngược, linh hồn từ bỏ sự sống của sắc tướng, tức trung tâm phàm ngã. Linh hồn tự tách rời (trong tâm thức) ra khỏi Monad, cái Duy Nhất, và hành động từ trung tâm của chính nó, tạo ra các gắn bó vật chất, mới mẻ của chính nó. Kế đó, do sự đảo ngược của vòng hoàng đạo, nó tiếp tục tách rời chính nó ra khỏi phàm ngã và tự buộc lại lần nữa trong tâm thức với Đấng đã phóng xuất ra nó. Đó là lịch sử đỉnh cao của Song Ngư. Các Đấng Chủ Quản của Ý Chí và Hy Sinh hạ mình đi vào biểu lộ, hy sinh vị thế cao cả và các cơ hội của các Ngài trên các cõi biểu lộ cao siêu để cứu vãn vật chất và nâng cao các sự sống mà bởi đó nó được làm linh hoạt (các Huyền Giai Sáng Tạo thấp)
It should be borne in mind also that the soul itself is of the nature of form from the standpoint of the Monad, though it is a form far subtler than any that we know in the three worlds of human evolution. There is also a dual renunciation referred to in these key words, for first of all the soul renounces the life and light of the Monad, its source (symbolized by the words “the Father's home”), and descends into the ocean of matter; then, reversing itself, the soul renounces the life of form, the personality centre. The soul detaches itself (in consciousness) from the Monad, the One, and functions from its own centre, making its own new and material attachments. Then, upon the reversal of the wheel, it proceeds to detach itself from the personality and re-attach itself in consciousness to the One Who sent it forth. Such is the climaxing story of Pisces. The Lords of Will and Sacrifice come down into manifestation, sacrificing their high position and opportunities upon the higher planes of manifestation in order to redeem matter and raise the lives by which it is informed (the lower Creative Hierarchies) to the
