bao giờ cũng lớn hơn, thì các dục vọng đổi thành đạo tâm và cuối cùng thành ý chí tinh thần, mục tiêu và ý định.
values and reality, the desires change into aspiration and finally into spiritual will, purpose and intent.
4. Bảo Bình—sau rốt có liên quan đến vi tử thường tồn hồng trần mà, như bạn biết, vi tử này ở trên phân cảnh dĩ thái. Chính mạng lưới cá nhân này mới là phương tiện liên hệ với tổng thể. Tâm thức đại đồng của Bảo Bình trở nên có ý vị sâu sắc, chừng nào mà thể dĩ thái cá nhân còn ở trong mối liên hệ có chủ ý với thể dĩ thái của nhân loại, thái dương hệ và—dĩ nhiên—hành tinh.
4. Aquarius—is eventually connected with the physical permanent atom which is, as you know, upon the etheric level. It is this individual web which is the medium of relationship to the whole. The universal consciousness of Aquarius becomes expressive just in so far as the individual etheric body is in conscious relation with the etheric body of humanity, the solar system and—of course—the planet.
Ở đây Tôi muốn nêu ra rằng thuật ngữ “vi tử thường tồn” về bản thể chỉ có tính cách tượng trưng, và rằng cái mà chúng ta gọi là vi tử thường tồn thực ra chỉ là một đơn vị năng lượng bên trong phạm vi ảnh hưởng của cung linh hồn, mà vào bất cứ lúc nào cũng có thể “tiếp nhận” (Tôi tạm dùng một từ ngữ thiếu êm tai như thế). Trong các vi tử này, ký ức đã qua của phàm ngã được tích chứa lại; các vi tử này cùng loại với các “tế bào ký ức” (“memory cells”) và là các kho lưu trữ của kinh nghiệm đã qua, của tính chất đã thu đạt được, và của nốt đặc biệt mà cơ thể của các nguyên tử đó chính là hạt nhân đã đạt được. Chúng có bản chất là vật chất, chỉ liên kết với khía cạnh hình hài, và được thấm nhuần với tính chất của tâm thức tới mức tối đa, giống như linh hồn đã thành công trong việc phát triển trong ba cõi thấp. Toàn bộ vấn đề rất là trừu tượng, và sẽ chỉ được hiểu và biểu tượng học có liên quan được diễn dịch một cách chính xác, khi nhãn thông trở thành một thuộc tính thông thường của thường nhân. Lúc đó sự tập trung của vật chất dưới bất cứ hình thức nào (trung tâm kích hoạt của nó) cũng có thể được nhìn thấy. Ở đây, Tôi không khuyến cáo xem xét nhiều về vấn đề này, vì đó là một đề tài vô cùng khó hiểu, chính nó tạo thành một khoa học rất tiến bộ, và tượng trưng cho các bí ẩn của thái dương hệ thứ nhất, cái đã qua—các tế bào ký ức lại góp phần của chúng. Chính là nhờ các vi tử thường tồn mà Các Mãnh Lực của Chủ Thuyết Vật Chất mới có thể
I would here point out that the term “permanent atom” is essentially symbolic and that what we call the permanent atom is in reality only a unit of energy within the sphere of influence of the soul ray which can at any time “pick it up” (if I may use so un-euphonious a phrase). In these atoms the past memory of the personal self is stored; these are in the nature of “memory cells” and are the repositories of past experience, of gained quality, and of the particular note which the body of which it is the nucleus has achieved. They are material in nature, are connected only with the form aspect, and are imbued with as much of the quality of consciousness as the soul has succeeded in developing in the three worlds. The whole subject is most abstruse and will be only understood, and the symbolism involved rightly interpreted, when clairvoyance is a normal attribute of average man. Then the focus of the substance in any form (its galvanising centre) can be seen. I do not here advise much reflection on the subject, as it is an exceedingly difficult one, constituting, in itself, a very advanced science, and embodying the mystery of the first solar system, the past—again the memory cells give their contribution. It is through the permanent atoms that the Forces of Materialism can
