một vài vị “Thượng Đế bất toàn”. Căn cứ vào tiền đề ban đầu rằng chính Thượng Đế đang hoạt động hướng đến sự hoàn thiện vượt ngoài tầm hiểu biết của chúng ta, điều đó có thể được suy ra rằng đối với chính các vị Thiên Đế (Gods) và đối với Thượng Đế (GOD) (như Sự Sống LIFE của thái dương hệ) vẫn có thể tồn tại một số giới hạn và một số lãnh vực hay trạng thái tâm thức vẫn còn chờ thấu triệt. Các giới hạn và các bất toàn tương đối này có thể gây ra các hiệu quả rõ rệt trong các thể biểu lộ của các Ngài—các hành tinh khác nhau là các biểu lộ của các Sự sống (Lives), và thái dương hệ là biểu lộ của một Đấng Cao Cả (LIFE). Cũng căn cứ giả thuyết rằng các ngoại thể này của thiên tính, là các hành tinh, là các hình tướng mà qua đó một số Thượng Đế tự biểu lộ, có thể là một sự suy diễn đúng và hợp lý rằng mọi sự sống và hình hài bên trong các thể này tất nhiên có thể cũng chịu các giới hạn này, và chịu các bất toàn, nảy sinh từ các lãnh vực tâm thức chưa được chinh phục và các trạng thái ý thức mà cho đến giờ chưa được nhận thức bởi các Thượng Đế, lâm phàm trong hình thức hành tinh và thái dương. Căn cứ định đề cho rằng mỗi hình hài là một phần của một hình hài còn vĩ đại hơn, và rằng chúng ta thực sự đang “sống, hoạt động và hiện tồn” trong cơ thể của Thượng Đế (như diễn tả của Thánh Paul), thì chúng ta, với tư cách là các phần không thể thiếu của giới thứ tư trong thiên nhiên, chia sẻ trong sự giới hạn chung và sự bất toàn chung này.
certain of the “imperfect Gods.” Given the initial premise that Deity itself is working towards a perfection past our comprehension, it may be inferred that there may exist for the Gods Themselves and for GOD (as the LIFE of the solar system), certain limitations and certain areas or states of consciousness which still await mastering. These limitations and relative imperfections may cause definite effects in Their bodies of manifestation—the various planets as expressions of Lives, and the solar system as the expression of a LIFE. Given also the hypothesis that these outer bodies of divinity, the planets, are the forms through which certain Deities express Themselves, it may be a true and logical deduction that all lives and forms within those bodies may be necessarily subject also to these limitations, and to the imperfections growing out of these unconquered areas of consciousness and these states of awareness, hitherto unrealised by the Deities, incarnated in planetary and solar form. Given the postulate that every form is a part of a still greater form, and that we do indeed “live and move and have our being” within the body of God (as St. Paul expresses it) we, as integral parts of the fourth kingdom in nature, share in this general limitation and imperfection.
Những gì ngoài tiền đề tổng quát này thì vượt quá khả năng hiểu biết và diễn tả của chúng ta, vì công cụ trí tuệ bình thường của người tìm đạo và người đệ tử bậc trung thì không thích hợp cho nhiệm vụ. Các thuật ngữ như “tà lực vũ trụ, sự bất toàn thiêng liêng, lãnh vực giới hạn của tâm thức, sự tự do của tinh thần thuần túy, trí tuệ thiêng liêng” được bàn tán rất thoải mái bởi các tư tưởng gia thần bí và huyền bí của thời nay: Ý nghĩa thực của các từ đó là gì? Những sự khẳng định của nhiều trường phái chữa trị về sự hoàn thiện thiêng liêng tối hậu, và sự trình bày các niềm tin của họ trong sự tự do thật sự của nhân loại khỏi các bệnh thông thường của xác thân, có phải đó không phải là các cụm từ thường có tính khoa trương, tiêu biểu cho một lý tưởng, và thường dựa vào ham muốn ích kỷ hay không? Có phải chúng không tạo thành
More than this general premise is beyond our powers to grasp and to express, for the general mental equipment of the average aspirant and disciple is inadequate to the task. Such terms as “cosmic evil, divine imperfection, limited areas of consciousness, the freedom of pure spirit, divine mind,” which are so freely bandied about by the mystical and occult thinkers of the time: What do they really mean? The affirmations of many schools of healing as to ultimate divine perfection, and the formulation of their beliefs in the real freedom of humanity from ordinary ills of the flesh, are they not frequently high sounding phrases, embodying an ideal, and based often on selfish desire? Do they not constitute
