8. Định luật nhân quả—ở Đông phương được gọi là Karma—chi phối mọi điều này. Thực ra, karma phải được xem là hậu quả (trong sự sống hình hài của hành tinh chúng ta) của các nguyên nhân, sâu kín và ẩn tàng trong Thiên Trí. Các nguyên nhân mà chúng ta có thể truy ra liên quan với bệnh tật và cái chết thực ra chỉ là sự thể hiện của một vài nguyên tắc căn bản đang chi phối—ai sẽ nói là đúng hay sai?—sự sống của Thượng Đế trong hình hài, và chúng phải vẫn còn không thể hiểu được đối với con người, cho đến khi y đạt được cuộc điểm đạo lớn, được tượng trưng cho chúng ta trong sự Biến Dung (Transfiguration). Suốt trong các nghiên cứu của chúng ta, chúng ta sẽ bàn đến các nguyên nhân thứ cấp và các hiệu quả của chúng, đến các kết quả thuộc cõi hiện tượng của các hiệu quả chủ quan vốn bắt nguồn từ các nguyên nhân quá xa vượt quá sự hiểu biết của chúng ta. Nên chấp nhận và hiểu rõ điều này. Đây là điều mà người tiến bộ nhất có thể làm, với bộ máy trí tuệ hiện nay của y. Khi mà trực giác hiếm khi hoạt động, và thể trí thì ít khi được soi sáng, tại sao con người có thể ngạo mạn mong hiểu mọi thứ? Y hãy hoạt động để phát triển trực giác của y và để đạt đến sự giác ngộ. Bấy giờ sự thông hiểu mới có thể đến với y. Y sẽ có quyền đạt tới tri thức thiêng liêng. Nhưng nhận thức trên sẽ đủ cho công việc của chúng ta, và sẽ giúp chúng ta đưa ra các định luật và các nguyên tắc, vốn sẽ chỉ con đường mà nhân loại có thể đạt tới, giải thoát khỏi ý thức của hình hài, và sự miễn trừ sau đó khỏi sự chiến thắng của cái chết và các tình trạng liên quan với bệnh tật, vốn ngày nay chi phối sự biểu lộ của hành tinh chúng ta.
8. The law of cause and effect, called Karma in the East, governs all this. Karma must be regarded in reality as the effect (in the form life of our planet) of causes, deep-seated and hidden in the mind of God. The causes that we may trace in relation to disease and death are in reality only the working out of certain basic principles which govern—rightly or wrongly, who shall say?—the life of God in form, and they must ever remain incomprehensible to man until such time as he takes the great initiation which is symbolised for us in the Transfiguration. All along in our studies, we shall be dealing with secondary causes and their effects, with the phenomenal results of those subjective effects which emanate from causes too far away for us to grasp. This should be admitted and grasped. This is the best man can do with his present mental apparatus. When the intuition rarely works, and the mind is seldom illumined, why should man arrogantly expect to understand everything? Let him work at the development of his intuition and at achieving illumination. Understanding may then come his way. He will have earned the right to divine knowledge. But the above recognition will suffice for our work and will enable us to lay down those laws and principles which will indicate the way humanity may gain release from the form consciousness and consequent immunity from the victory of death and those disease-dealing conditions which govern today our planetary manifestation.
Chúng ta sẽ chia việc xem xét của chúng ta về các nguyên nhân bệnh tật thành ba phần, loại bỏ khỏi việc truy lùng chân lý của chúng ta cái mong muốn hoàn toàn có thể hiểu được nhưng cũng vô ích, đó là hiểu rõ Thiên trí.
We will divide our consideration of the causes of disease into three parts, eliminating from our quest for truth the quite understandable but equally futile desire to apprehend the mind of Deity.
I. Các nguyên nhân tâm lý.
I. The psychological causes.
II. Các nguyên nhân xuất phát từ cuộc sống tập thể.
II. Causes emanating from group life.
III. Các trách nhiệm nghiệp quả của chúng ta, là các nguyên nhân thuộc về nghiệp quả.
III. Our karmic liabilities, the karmic causes.
