Đây là điểm khó nhất để nhận thức đối với nhà chữa trị bậc trung; thật không dễ hoặc không thể cho y hiểu rõ các phân biệt này và đánh giá mức tiến hóa mà một người có thể đã đạt đến. Một số bệnh cần phải được xử lý từ cõi trí, và sẽ kêu gọi thể trí của nhà trị liệu; những bệnh khác đòi hỏi một sự tập trung năng lượng cảm dục bởi tác nhân trị liệu; và ngoài ra, trong các trường hợp khác, nhà chữa trị nên tìm cách chỉ là người truyền chuyển năng lượng prana đến thể dĩ thái của người bệnh, xuyên qua chính thể dĩ thái của y. Có bao nhiêu nhà chữa trị thực sự biết, một cách hữu thức, tập trung tâm thức hoặc sinh lực trong bệnh nhân mà họ có thể có liên quan? Có bao nhiêu nhà chữa trị nhận thức bất cứ điều gì về loại chữa trị có thể và cần áp dụng cho một đệ tử? Chẳng hạn rất ít người nhận thức rằng không một đệ tử nào có thể đặt y vào trong tay của nhà trị liệu từ lực hoặc người trị liệu bằng bức xạ bậc trung, hoặc chuyên gia tâm lý học thuộc bất cứ loại nào. Một đệ tử không dám chịu ở dưới các phát xạ hào quang của bất luận kẻ chữa trị ngẩu nhiên nào, cũng không tự đặt y trong quyền năng của một nhà tâm lý học không thực tế và thiếu kinh nghiệm, bất kể người ấy có thể xuất chúng thế nào đi nữa. Tuy nhiên, vị đệ tử có thể chịu ở dưới sự khéo léo khôn ngoan của một y sĩ hoặc nhà phẫu thuật ở cõi trần, vì, đối với y, xác thân chỉ là một thiết bị tự động. Do đó, y có thể lợi dụng phương tiện hồng trần đối với việc làm lợi của nó. Nhiều thất bại của các phương pháp chữa trị được dùng hiện tại do sự thiếu khả năng của nhà chữa trị:
This is a point most difficult for the average healer to recognise; it is not easy or possible for him to grasp these distinctions and to gauge the point in evolution which a man may have reached. Some diseases must be dealt with from the mental plane, and will call in the mind of the healer; others require a concentration of emotional energy by the healing agent; and again, in other cases, the healer should seek to be only a transmitter of pranic energy to the etheric body of the patient, via his own etheric body. How many healers are really consciously aware of the focus of the consciousness or the life force in the patient with whom they may be concerned? How many realise anything of the type of healing which it is possible and necessary to apply to a disciple? How few realise that no disciple, for instance, can place himself in the hands of the average magnetic healer or radiatory worker, or psychological expert of any kind! A disciple dare not subject himself to the auric emanations of any chance healer, nor put himself in the power of the inexperienced academic psychologist, no matter how prominent he may be. He may, however, subject himself to the wise skill of the physical plane physician or surgeon, as—for him—the physical body is but an automaton. He can therefore avail himself of physical means for its benefiting. Much of the failure of the healing methods at present employed consists in the inability of the healer to:
1. Phán đoán mức độ cơn bệnh, nơi mà nó có thể an trú về cơ bản, biết nó chủ yếu nằm và phát sinh ra từ thể nào.
1. Gauge the extent of the trouble, where it may be located basically, and in what body it principally arises and lies.
2. Biết bệnh nhân ở đâu trên thang tiến hóa, và do đó, trước hết y phải tìm kiếm nguồn gốc của sự khó khăn ở đâu.
2. Know where the patient stands upon the ladder of evolution, and where, therefore, he must look first for the source of the difficulty.
3. Phân biệt được bệnh nào do các tình trạng nội tâm cá nhân, hay do các khuynh hướng di truyền, hoặc do sự phân bổ tập thể.
3. Differentiate between the diseases which are due to inner personal conditions, or to inherited tendencies, or to group distribution.
