đến cõi khác, sự tôi luyện này tiếp diễn; nó tăng trưởng và cứng cáp lại. Ý chí của Ngài được thiết lập, và giống như pha lê, chói sáng, dòn và cứng. Quyền năng để kết tinh là quyền năng của Ngài. Ngài đã đem lại không chỉ ý-chí-muốn-sống, mà còn đem lại ý-chí-muốn-chết nữa. Cái chết là món quà của Ngài cho sự sống. Sự thấm nhuần và sự khuếch tán đã không làm cho Ngài hài lòng. Ngài yêu thích và tìm kiếm ý niệm trừu tượng“.
to plane, this hardening proceeded; it grew and stiffened. His will was set, and crystal-like, brilliant, brittle and hard. The power to crystallise was His. He brought not will-to-live but will-to-die. Death was His gift to life. Infusion and diffusion pleased Him not. He loved and sought abstraction.”
Chừng nào mà chúng ta có thể hiểu được ý nghĩa của đoạn Kinh này có liên quan đến chủ đề bệnh tật của chúng ta, thì sự bất toàn của năng lượng thiêng liêng này tạo ra một thái độ đặc thù tự biểu lộ trong năng lực kết tinh, tôi luyện, đem lại sự tiêu hao sinh lực và gây nên tiến trình trừu xuất vĩ đại mà chúng ta gọi là sự chết. Các kết quả khác là nhiều tiến trình kết tinh tiếp diễn trong hình hài xác thân, mọi tiến trình hao mòn và tuổi già.
As far as we can understand the significance of this stanza in relation to our theme of disease, the imperfection of this divine energy produces a peculiar attitude which expresses itself in the power to crystallise, to harden, to bring about attrition and cause the great abstracting process which we call death. Other results are the many crystallising processes going on in the physical form, all atrophying processes, and old age.
II. “Đấng Cao Cả đã tuôn đổ sự sống của Ngài khắp mọi phần và mỗi khía cạnh biểu lộ. Từ trung tâm đến ngoại vi và từ ngoại vi đến trung tâm; Ngài xông vào, đem lại sự phong phú của sự sống, cấp năng lượng cho mọi hình hài của chính Ngài, gây ra sự vượt mức chuyển động, sự mở rộng vô hạn, sự tăng trưởng dồi dào và sự hấp tấp thái quá. Ngài không biết Ngài cần gì, vì Ngài cần tất cả, ước muốn tất cả, thu hút tất cả và cho tất cả quá nhiều”.
II. “The Great One poured His life throughout all parts and every aspect of manifestation. From the centre to the periphery and from the periphery to the centre He rushed, carrying abundance of life, energising all forms of Himself, producing excess of movement, endless extension, abundant growth and undue haste. He knew not what He wanted because He wanted all, desired all, attracted all and gave to all too much.”
Sự bất toàn của năng lượng vĩ đại này với uy lực kiến tạo tiếp sinh lực và cố kết của nó, đã và đang là năng lực để kích thích quá mức, để tạo sự phát triển dần, để chồng chất chung với nhau, để kiến tạo quá nhiều hình hài, để thu hút quá nhiều nguyên tử, và để mang lại các tình trạng đưa tới điều đã được gọi là (về mặt huyền bí) “sự nghẹt thở của sự sống”—là một hình thức khác của sự tàn tạ, nhưng sự tàn tạ lúc này như là một kết quả của sinh lực quá mức, tác động đến dòng máu, tạo ra việc xây dựng (building) bên trong các hình hài đã được kiến tạo, và thường tạo ra một
The imperfection of this great energy with its building, vitalising and cohering potency, was and is the power to overstimulate, to produce accretion, to pile together, to build too many forms, to attract too many atoms and to bring about those conditions which lead to what has been called (esoterically) “the suffocation of the life”—another form of dying, but dying this time as a result of excessive vitality, affecting the blood stream, producing building within the forms already built, and frequently creating an
