khi được áp dụng vào việc chữa trị, nằm trong lãnh vực áp dụng và biểu lộ của bác ái. Lực phàm ngã thuộc về tình cảm, đầy cảm giác, và—khi được dùng—phàm ngã ý thức nó vừa như là nhà chữa trị và như là trung tâm kịch tính của sân khấu có hai diễn viên là kẻ chữa trị và người được chữa trị. Năng lượng linh hồn hoạt động một cách vô thức và được sử dụng bởi những ai tiếp xúc với linh hồn của họ, và do đó, được phá ngã chấp; chính họ “ở ngoài sân khấu”, nếu tôi có thể dùng cách diễn tả đó, và họ hoàn toàn bận rộn với tình thương tập thể, hoạt động tập thể và mục đích tập thể.
the region of the application and the expression of love. Personality force is emotional, full of feeling, and—when in use—the personality is either conscious of itself as the healer, and is the dramatic centre of the stage upon which are two players, the healer and the one to be healed. Soul energy functions unconsciously and is wielded by those who are in contact with their souls and who are consequently decentralised; they are “off the stage” themselves, if I might use that expression, and they are completely occupied with group love, group activity and group purpose.
Vậy tại sao điều đó lại cực kỳ khó khăn, nếu không phải là hoàn toàn không thể được, khi kẻ muốn trở thành nhà chữa trị nhiệt thành làm việc cùng nhau như là một nhóm, với khoa chữa trị thiêng liêng? Bởi vì, với tư cách các cá nhân và với tư cách là một nhóm, họ phần lớn là cá nhân trong các mối quan hệ cá nhân và giữa các nhóm của họ. Điều này có thể tự biểu lộ trong việc chỉ trích nhau gay gắt, hay chỉ trích chính mình; bằng một sự chắc chắn mạnh mẽ của sự thẳng thắn cá nhân và sự phán đoán vững chắc, nó không cho phép kẻ nắm giữ điều đó thấy rằng có lẽ có một sự tình cờ rằng các ý tưởng của họ không đúng như họ tưởng; điều đó có thể tự nó lộ ra bằng một sự thỏa mãn sâu sắc đối với các tiếp xúc chủ quan cá nhân. Bất cứ cái nào hay mọi ngăn trở nói trên đều có thể hiện diện và làm cho sự thể hiện tập thể thành sự thể hiện phàm ngã, nó phủ nhận công việc có tính xây dựng, và bất cứ cố gắng nào cũng chỉ tăng cường các phản ứng phàm ngã và (một cách bất lợi) sẽ ảnh hưởng lớn lao đến các phàm ngã của những kẻ mà họ có thể tìm cách giúp đỡ.
Why then is it so extremely difficult, if not altogether impossible, for earnest would-be healers to work together, as a group, with the sacred science of healing? Because as individuals and as a group they are predominantly personal in their individual and inter-group relations. This may show itself in intense criticism of each other, or of oneself; in a vivid sureness of personal rectitude and sound judgment which does not permit those who hold it to see that there is perhaps a chance that they are not as correct in their ideas as they deem themselves to be; it may show itself in a deep satisfaction over personal subjective contacts. Any or all the above hindrances may be present and make the group demonstration a personality demonstration which negates constructive work, and any attempt only intensifies personality reactions and would greatly (and adversely) affect the personalities of those they might seek to help.
Lúc bấy giờ, họ có thể tiếp tục như thế nào? Tôi muốn chỉ ra rằng bất luận thành viên của nhóm nào, với tư cách là một cá nhân, tránh khỏi các nhược điểm nói trên của phàm ngã và tránh khỏi các thái độ này, tuy nhiên biết rằng (và vui mừng một cách chính đáng) y tham dự vào với tư cách là một thành viên của nhóm, trong tính chất tập thể. Đó là một trong các khó khăn kèm theo của công tác tập thể. Để tham dự và tuy thế không bị khuyết điểm; để nhận thức rằng
How, then, should they proceed? I would point out that any group member who, as an individual, is free from the above frailties of the personality and from these attitudes, nevertheless knows (and rightly rejoices) that he participates, as a group member, in the group quality. That is one of the incidental difficulties of group work. To participate and yet stand free from weakness; to recognise that
