được đạt tới được bằng trí chứ không bằng cách nào khác. Sẽ không bao giờ có thể chụp hình thể trí, chỉ có thể cảm dục mới nhạy cảm để chụp ảnh. Con người khi còn sống càng có dục vọng và ham muốn thô trược chừng nào, thì càng dễ được chụp ảnh sau khi qua đời (nếu có ai đó muốn chụp hình y!); còn người càng tiến hóa thì sẽ càng khó chụp hình hơn.
be reached solely by minds and in no other way. It will never be possible to photograph the mental vehicle; only the astral body will be susceptible of photographing. The grosser the person in the body, desire and appetite, the more easily will he be photographed after passing over (if anyone wants to photograph him!), and the more advanced the person, the more difficult it will be to get a photograph.
Về việc sử dụng radio như một phương tiện liên lạc với “thế giới tinh thần”, các khí cụ điện hiện nay có hoạt động rung động quá chậm chạp (nếu tôi có thể dùng một thuật ngữ không khoa học như thế) nên không thể làm việc này. Nếu các “vong linh” thể cảm dục tiến gần các dụng cụ đó, họ thường có một phản ứng gây rối loạn. Tuy nhiên bằng chứng đầu tiên về sự sống sau khi chết, theo một cách sao cho nó có thể được ghi nhận trên cõi trần, sẽ đến qua radio, bởi vì âm thanh luôn luôn đi trước hình ảnh. Hãy suy nghĩ về điều này. Tuy nhiên, không một loại radio nào hiện có, lại đủ nhạy để mang được các sóng âm thanh từ cõi cảm dục.
As regards the use of radio as a means of communication with the “spirit world,” the present electrical instruments are too slow in vibratory activity (if I may use such an unscientific term) to do the work; if astrally clothed “spirits” approach them they are apt to have a shattering effect. Yet the first demonstration of existence after death, in such a way that it can be registered upon the physical plane, will come via the radio, because sound always precedes vision. Think on this. However, no radio now exists which is sufficiently sensitive to carry sound waves from the astral plane.
Do đó, các khám phá khoa học tương lai nắm giữ bí mật. Về phần tôi, đây không phải là sự lẩn tránh, mà là một phát biểu đơn thuần về sự thật. Phát minh điện chỉ ở giai đoạn mở đầu, và tất cả những gì mà chúng ta có chỉ là một sự kiện mở đầu cho khám phá thực sự. Sự kỳ diệu của radio đối với con người ở thế kỷ 18 là hoàn toàn không thể tin được. Các khám phá và phát triển ở phía trước trong thế kỷ 21 cũng sẽ không thể tin được đối với con người ở thế kỷ này. Một khám phá lớn liên quan tới việc sử dụng ánh sáng bằng năng lực và tác dụng điều khiển của tư tưởng sẽ xảy đến vào cuối thế kỷ này hay lúc bắt đầu thế kỷ tới. Hai đứa trẻ—một đứa sống ở nước này (Mỹ) và một đứa ở Ấn Độ—sẽ tính ra một công thức theo các đường lối khoa học, vốn sẽ lấp đầy một số trong các lỗ hổng hiện nay trong thang rung động của ánh sáng, xúc tiến từ các tia và
Future scientific discoveries, therefore, hold the secret. This is no evasion on my part, but a simple statement of fact. Electrical discovery is only in the initial stage and all that we have is simply a prelude to the real discovery. The magic of the radio would be completely unbelievable to the man of the eighteenth century. The discoveries and developments lying ahead in the twenty-first century will be equally unbelievable to the man of this century. A great discovery in relation to the use of light by the power and the directive agency of thought will come at the end of this century or the beginning of the next. Two small children—one living in this country (U.S.A.) and one in India—will work out a formula along scientific lines which will fill in some of the existing gaps in the scale of light vibration, carrying on from the high frequency rays and
