hiện nay, nỗi sợ trò dối trá, và sự phản đối của cả nhà khoa học, người sùng đạo hay tu sĩ. Hạng trước chính đáng từ chối tin vào những gì vẫn còn chưa được chứng minh, và dường như cũng không dễ bị ảnh hưởng của bằng chứng, trong khi các nhóm và các tổ chức tôn giáo không có sự tin tưởng vào bất cứ sự trình bày chân lý nào mà họ đã không trình bày rõ ràng bằng các thuật ngữ riêng của họ. Điều này đặt ra một sự nhấn mạnh không đúng vào đức tin, và như thế làm mất tác dụng mọi sự khảo cứu nhiệt tình. Việc khám phá sự thật về tính bất tử sẽ đến từ con người; bấy giờ điều đó sau rốt sẽ được chấp nhận bởi các giáo hội và được khoa học chứng minh, nhưng điều này chỉ sau khi hậu quả của chiến tranh đã qua, và cuộc xáo trộn trên hành tinh này đã lắng xuống.
of the present, the fear of deception, and the antagonism of both the scientist and the religious man or churchman. The former rightly refuses to believe that which remains still unproven and seems also not to be susceptible of proof, whilst religious groups and organisations have no confidence in any presentation of truth which they have not formulated in their own terms. This lays an undue emphasis upon belief and thus stultifies all enthusiastic investigation. The discovery of the fact of immortality will come from the people; it will eventually then be accepted by the churches and proven by science, but this not until the aftermath of the war is over and this planetary disturbance has subsided.
Không cần nói, vấn đề tử vong được đặt trên lòng yêu sống, vốn là bản năng sâu xa nhất trong bản chất con người. Việc quả quyết rằng không có gì bị mất theo thiên luật là một nhận thức khoa học; sự kiên trì vĩnh cửu dưới hình thức này hoặc hình thức khác được mọi người cho là một chân lý. Từ đám hỗn độn các lý thuyết, có ba giải pháp chính đã được đưa ra; các giải pháp này được tất cả những người suy tư biết rõ. Đó là:
The problem of death, needless to say, is founded upon the love of life which is the deepest instinct in human nature. The determination that nothing is lost under divine law is a recognition of science; eternal persistence in some form or another is universally held to be a truth. Out of the welter of theories, three major solutions have been proposed; these are well known to all thinking people. They are:
1. Giải pháp hoàn toàn duy vật, nó thừa nhận kinh nghiệm và sự biểu lộ của sự sống hữu thức, bao lâu mà hình hài vật chất hữu hình hiện hữu và tiếp tục tồn tại, nhưng nó cũng dạy rằng sau khi chết, và tiếp theo là sự tan rã của thể xác thì không còn bất cứ con người hữu thức, hoạt động, được nhận biết nào nữa. Cảm thức về “Cái Tôi”, sự ý thức về một phàm ngã trong sự phân biệt với mọi phàm ngã khác, tan biến cùng với sự biến mất của hình hài; phàm ngã được tin tưởng chỉ là toàn bộ của tâm thức của các tế bào trong xác thân. Lý thuyết này hạ thấp con người xuống cùng trạng thái như bất cứ các hình thức nào khác trong ba giới khác trong thiên nhiên;
1. The strictly materialistic solution, which posits the experience and expression of conscious life as long as the physical, tangible form exists and persists, but also teaches that after death and the subsequent disintegration of the body there is no longer any conscious, functioning, self-identified person. The sense of the “I,” the awareness of a personality in contradistinction to all other personalities, vanishes with the disappearance of the form: personality is believed to be only the sumtotal of the consciousness of the cells in the body. This theory relegates man to the same state as any of the other forms in the three other kingdoms in nature;
