sự giao tiếp giữa hai cõi, giống như các sự trụy lạc tính dục và các sự biến dạng của mối liên hệ và giao tiếp giữa các phái tính. Ở đây tôi không nói đến công việc của các nhà nhãn thông, bất luận đáng thương đến đâu, cũng không nói đến việc chiếm hữu thể xác bởi các thực thể có tầm cỡ cao, mà nói về các hiện tượng không dễ chịu của buổi hiện hình, của vật thể duy linh (ectoplasm) và công việc thiếu sáng suốt mù quáng được thực hiện bởi những người thoái hóa thời Atlantis cổ và các linh hồn còn ràng buộc vào cõi trần, thủ lãnh và người hướng dẫn Ấn Độ bậc trung. Nơi họ, không có gì để học hỏi cả, và nên được tránh xa.
true relationship and intercourse between the sexes. I refer not here to the work of clairvoyants, no matter how poor, nor to the taking possession of the body by entities of high calibre, but of the unpleasant phenomena of the materialisation seance, of ectoplasm and the blind unintelligent work done by the old Atlantean degenerates and earthbound souls, the average Indian chief and guide. There is nothing to be learned from them, and much to be avoided.
Việc ngự trị của nỗi sợ chết hầu như được chấm dứt, không bao lâu chúng ta sẽ tiến vào một thời kỳ của sự hiểu biết và sự chắc chắn vốn sẽ cắt đứt nền tảng từ bên dưới mọi sự sợ hãi của chúng ta. Khi bàn đến nỗi sợ chết, có ít điều được làm, trừ việc nâng toàn bộ chủ đề lên một mức độ khoa học hơn, và—trong ý thức khoa học này—dạy cho con người cách chết. Có một kỹ thuật từ trần ngay khi còn sống, nhưng kỹ thuật này đã bị thất tung − rất rộng lớn ở Tây Phương, và hầu như mất hết, ngoại trừ ở một vài trung tâm của các Bậc Trí Giả ở Đông Phương. Nhiều điều về việc này có lẽ có thể được bàn đến sau này, nhưng tư tưởng về việc tiếp cận cần thiết với đề tài này có thể dựa vào thể trí của các môn sinh đọc thấy sách này, và có lẽ khi họ khảo cứu, đọc và ngẫm nghĩ, tài liệu lý thú sẽ xuất hiện trên đường của họ, tài liệu đó có thể dần dần được tập hợp lại và được phát hành.
The reign of the fear of death is well-nigh ended and we shall soon enter upon a period of knowledge and of certainty which will cut the ground from under all our fears. In dealing with the fear of death, there is little to be done except to raise the whole subject onto a more scientific level, and—in this scientific sense—teach people to die. There is a technique of dying just as there is of living, but this technique has been lost very largely in the West, and is almost lost except in a few centres of Knowers in the East. More of this can perhaps be dealt with later, but the thought of the needed approach to this subject can rest in the minds of students who read this, and perhaps as they study and read and think, material of interest will come their way which could be gradually assembled and published.
Luận Về Huyền Linh Thuật, trang 301—302
A Treatise on White Magic, pages 301-302.
Nỗi sợ chết và sự nản lòng gây ra cho con người, Người ở Ngưỡng trong kỷ nguyên và chu kỳ này. Cả hai cho thấy phản ứng cảm thụ đối với các yếu tố tâm lý, và không thể được bàn đến với việc sử dụng một yếu tố khác như là sự can đảm. Chúng phải được đáp ứng bằng sự toàn tri (omniscience) của linh hồn, tác động qua thể trí—không phải bằng sự toàn năng (omnipotence) của linh hồn. Trong đoạn này, người ta thấy một gợi ý huyền bí.
Fear of death and depression constitute for man the Dweller on the Threshold in this age and cycle. Both of them indicate sentient reaction to psychological factors and cannot be dealt with by the use of another factor such as courage. They must be met by the omniscience of the soul, working through the mind—not by its omnipotence. In this is to be found an occult hint.
Luận Về Huyền Linh Thuật, trang 309
A Treatise on White Magic, page 309.
Bản năng tự bảo toàn có các căn cội của nó trong nỗi sợ chết bẩm sinh; qua sự hiện diện của nỗi sợ này,
The instinct of self-preservation has its roots in an innate fear of death; through the presence of this fear, the
