trong “sự rơi của một cái lá” và sự đồng nhất hóa do đó của nó với đất nơi nó rơi xuống, chúng ta có một minh họa nhỏ bé của tiến trình nhất quán vĩ đại và vĩnh cửu qua việc trở thành và chết đi như là một kết quả của sự biến dịch.
forward; in the “fall of a leaf” and its consequent identification with the soil on which it falls, we have a tiny illustration of this great and eternal process of at-one-ing, through becoming and dying as a result of becoming.
Luận Về Bảy Cung, quyển II, trang 173.
A Treatise on the Seven Rays, Vol. II, page 173.
Tôi nói về Sự Chết với tư cách một người biết vấn đề từ kinh nghiệm thế giới bên ngoài và sự biểu lộ của sự sống bên trong: “Không có Sự Chết. Như bạn biết, có lối vào sự sống sung mãn hơn. Có sự tự do thoát khỏi các cản trở của nhục thể. Tiến trình giằng ra quá nhiều khủng khiếp không tồn tại, ngoại trừ trong các trường hợp chết dữ dội và bất ngờ, và khi đó những điều khó chịu đích thực duy nhất là một cảm giác tức thời, và lấn át về sự nguy hiểm và hủy diệt sắp xảy ra, và một điều gì đó rất gần với một cơn điện giật. Không có gì nữa. Đối với người kém tiến hóa, cái chết theo nghĩa đen là một giấc ngủ và một sự quên đi, vì thể trí không đủ tỉnh thức để phản ứng, còn kho chứa của ký ức thì đến giờ hầu như trống rỗng. Đối với công dân tốt bình thường, chết là một sự tiếp tục của diễn tiến sinh động trong tâm thức của y, và một sự tiến hành các quan tâm và các khuynh hướng của sự sống. Tâm thức và cảm giác ý thức của y cũng y như vậy và không thay đổi. Y không cảm nhận nhiều sai biệt, được chú ý chu đáo, và thường không ý thức rằng y đã trải qua giai đoạn từ trần. Đối với người xấu xa và ích kỷ một cách độc ác, đối với người phạm tội, và đối với một số ít người chỉ sống theo khía cạnh vật chất, đưa đến kết quả là tình trạng mà chúng ta gọi là “lụy trần”(“earth-bound”). Các liên kết mà họ đã tôi luyện với cõi trần và xu hướng hướng về cõi trần của mọi dục vọng của họ, bắt họ vẫn ở lại sát cõi trần và cuối cùng gắn chặt họ vào môi trường cõi trần. Họ tuyệt vọng tìm cách và bằng mọi cách có thể có, cố tiếp xúc lại với cõi trần và tái nhập vào đó. Trong một ít trường hợp, tình thương cá nhân lớn lao đối với những người bị bỏ lại sau, hoặc là việc chưa làm tròn một nhiệm vụ được nhận thức và cấp bách, giữ người tốt đẹp trong
I speak about Death as one who knows the matter from the outer world experience and the inner life expression: There is no death. There is, as you know, entrance into fuller life. There is freedom from the handicaps of the fleshly vehicle. The rending process so much dreaded does not exist, except in the cases of violent and sudden death, and then the only true disagreeables are an instant and overwhelming sense of imminent peril and destruction and something closely approaching an electric shock. No more. For the unevolved, death is literally a sleep and a forgetting, for the mind is not sufficiently awakened to react, and the storehouse of memory is as yet practically empty. For the average good citizen, death is a continuance of the living process in his consciousness and a carrying forward of the interests and tendencies of the life. His consciousness and his sense of awareness are the same and unaltered. He does not sense much difference, is well taken care of, and oft is unaware that he has passed through the episode of death. For the wicked and cruelly selfish, for the criminal and for those few who live for the material side only, there eventuates that condition which we call “earth-bound.” The links they have forged with earth and the earthward bias of all their desires, force them to remain close to the earth and their last setting in the earth environment. They seek desperately and by every possible means to re-contact it and to re-enter. In a few cases, great personal love for those left behind, or the nonfulfillment of a recognised and urgent duty, holds the good and beautiful in a somewhat similar
