cái quá khứ và tương lai (vì cả hai chỉ là một); lưỡi cày của Thượng Đế hầu như làm xong công việc của nó; lưỡi gươm của tinh thần chia cắt cái quá khứ tệ hại ra khỏi cái tương lai chói lọi, và cả hai được thấy như góp phần vào trong Thiên Nhãn (Eye of God); nền văn minh vật chất của chúng ta sẽ được thấy như nhanh chóng nhường chỗ cho một nền văn hóa tinh thần hơn; các tổ chức giáo hội của chúng ta, với các thuyết thần học có giới hạn và khó hiểu của nó, chẳng bao lâu sẽ nhường chỗ cho Thánh Đoàn với giáo huấn đang xuất hiện của nó—minh bạch, thực tế, có tính trực giác và không giáo điều (nondogmatic).
past and the future (for the two are one); the plough of God has nearly accomplished its work; the sword of the spirit has severed an evil past from the radiant future, and both are seen as contributory in the Eye of God; our material civilisation will be seen as giving place rapidly to a more spiritual culture; our church organisations, with their limiting and confusing theologies, will soon give place to the Hierarchy with its emerging teaching—clear, factual, intuitive and nondogmatic.
Luận Về Bảy Cung q. V
A Treatise on the Seven Rays, Vol. V.
Sự khao khát mãnh liệt cuộc sống hữu tình hay sự bám chấp (attachment). Điều này có sẵn trong mỗi hình hài, là sự tự tồn tại (self-perpetuating) và được biết ngay đối với người rất minh triết.
Intense desire for sentient existence or attachment. This is inherent in every form, is self-perpetuating and known even to the very wise.
Khi sự sống hay Tinh Thần tự triệt thoái, thì về mặt huyền linh, hình hài chết đi. Khi tư tưởng của ego hay Chân Ngã bận rộn với cõi riêng của nó, thì không có năng lượng tuôn ra ngoài hướng về vật chất của ba cõi thấp, và vì thế không có việc kiến tạo hình hài và sự bám chấp hình hài có thể xảy ra ở đó. Điều này phù hợp với chân lý hiển nhiên huyền bí là “năng lượng theo sau tư tưởng”, và cũng phù hợp với giáo lý cho rằng thể (body) của nguyên khí Christ (thể Bồ Đề) chỉ bắt đầu phối kết khi các xung lực thấp tàn tạ… Sự bám chấp vào hình tướng hoặc sự thu hút của hình tướng đối với Tinh Thần là đại xung lực tiến hóa giáng hạ. Sự chán ghét hình tướng và do đó sự tan rã của hình tướng là sự thôi thúc vĩ đại của sự tiến hóa thăng thượng.
When the life or Spirit withdraws itself, the form dies, occultly. When the thought of the ego or higher self is occupied with its own plane, there is no energy outgoing towards the matter of the three worlds, and so no form-building and form-attachment is there possible. This is in line with the occult truism that “energy follows thought,” and is in line, too, with the teaching that the body of the Christ principle (the Buddhic vehicle) only begins to coordinate as the lower impulses fade out….Attachment to form or the attraction of form for Spirit is the great involutionary impulse. Repulsion of form and consequent form disintegration is the great evolutionary urge.
Ánh Sáng của Linh Hồn, trang 137—138
The Light of the Soul, pages 137-8.
Khi nhân, là dục vọng, đã tạo ra quả của nó, là phàm ngã hay khía cạnh sắc tướng của con người, thì bấy giờ, chừng nào mà ý-chí-muốn-sống còn tồn tại, chừng đó sắc tướng sẽ vẫn còn. Nó được giữ trong biểu lộ nhờ sinh lực trí tuệ. Điều này đã được chứng minh trong thời gian và một lần nữa trong các niên giám y học, vì người ta đã chứng minh rằng chừng nào mà quyết tâm muốn sống vẫn tồn tại, thì kỳ gian khả hữu của kiếp sống ở cõi trần sẽ như thế.
When the cause, desire, has produced its effect, the personality or form aspect of man, then as long as the will to live exists, so long will the form persist. It is kept in manifestation through mental vitality. This has been demonstrated time and again in the annals of medicine, for it has been proven that as long as the determination to live persists, so will be the probable duration of the physical plane
