Ngọn Lửa Thiêng (Flame) qua lại; chúng đến rồi đi. Con người gọi điều này là sự sống; họ gọi nó là sự hiện tồn đích thực. Như vậy họ tự lừa dối chính họ, tuy họ phụng sự mục đích của linh hồn họ và ăn khớp vào Thiên Cơ vĩ đại hơn.
Flame pass and repass; they come and go. This men call life; they call it true existence. They thus delude themselves yet serve the purpose of their souls and fit into the greater Plan.
Và kế đó một Linh Từ phát ra. Điểm ánh sáng giáng xuống, tỏa chiếu lại thăng lên, đáp ứng với âm điệu kêu gọi được nghe thấy mơ hồ, bị thu hút vào cội nguồn xuất phát của nó. Con người gọi điều này là sự chết còn linh hồn gọi đây là sự sống.
And then a Word sounds forth. The descended, radiating point of light ascends, responsive to the dimly heard recalling note, attracted to its emanating source. This man calls death and this the soul calls life.
Linh Từ giữ lại ánh sáng trong sự sống; Linh Từ rút lại ánh sáng, và chỉ Cái Đó (That) còn lại, nó là chính Linh Từ. Linh Từ đó là Linh Quang. Linh Quang đó là Sự Sống, và Sự Sống là Thượng Đế“.
The Word retains the light in life; the Word abstracts the light, and only That is left which is the Word Itself. That Word is Light. That Light is Life, and Life is God.
Sự biểu lộ của thể dĩ thái trong thời gian và không gian có trong nó điều mà về mặt nội môn đã được gọi là “hai thời điểm tỏa chiếu”. Hai thời điểm này là, thứ nhất, thời điểm trước khi có sự lâm phàm trong xác thân, khi ánh sáng giáng xuống (mang theo sự sống) được tập trung trong mọi sức mạnh của nó chung quanh thể xác và lập nên một liên giao với ánh sáng bẩm sinh của chính vật chất, được nhận thấy trong mỗi nguyên tử vật chất. Ánh sáng tập trung này sẽ được thấy tự tập trung trong bảy vùng của vòng-giới-hạn của nó, như vậy tạo ra bảy trung tâm chính vốn sẽ kiểm soát sự biểu lộ của nó và sự hiện tồn của nó trên cõi bên ngoài, nói về mặt huyền bí. Đây là một thời điểm tỏa chiếu lớn lao; nó hầu như cứ như là một điểm ánh sáng đập nhịp, bùng lên thành ngọn lửa, và cứ như là bên trong ngọn Lửa đó, bảy điểm ánh sáng được tăng cường đã hình thành. Đây là một cao điểm trong kinh nghiệm lấy hóa thân, và đi trước việc sinh ra thể xác bằng một thời khoảng rất ngắn. Đó là điều đưa tới giờ sinh. Theo cái thấy của người có nhãn thông, giai đoạn kế của tiến trình là giai đoạn thấu nhập, trong đó “bảy trở thành hai mươi mốt và kế đó thành đa tạp”; chất liệu ánh sáng (light substance), là khía cạnh năng lượng của linh hồn, bắt đầu tràn ngập
The manifestation of the etheric body in time and space has in it what has been esoterically called “two moments of brilliance.” These are, first, the moment prior to physical incarnation, when the descending light (carrying life) is focussed in all its intensity around the physical body and sets up a rapport with the innate light of matter itself, to be found in every atom of substance. This focussing light will be found to concentrate itself in seven areas of its ring-pass-not, thus creating seven major centres which will control its expression and its existence upon the outer plane, esoterically speaking. This is a moment of great radiance; it is almost as if a point of pulsating light burst into flame, and as if within that flame seven points of intensified light took shape. This is a high point in the experience of taking incarnation, and precedes physical birth by a very short period of time. It is that which brings on the birth hour. The next phase of the process, as seen by the clairvoyant, is the stage of interpenetration, during which “the seven become the twenty-one and then the many”; the light substance, the energy aspect of the soul, begins to permeate
