biến cố quen thuộc nhất) và cũng trên các lớp vỏ cảm dục hoặc chất trí—các tập hợp năng lượng chi phối này mà chúng ta không quen thuộc với nó lắm về mặt khách quan, nhưng ngay đến tâm lý học cũng thừa nhận chúng tồn tại và chúng ta tin rằng chúng phải tan rã hay biến mất theo cái chết của xác thân. Tuy nhiên, có phải bạn đã nhận ra rằng khía cạnh chính của sự chết mà cuối cùng một người bận tâm là cái chết của phàm ngã hay không? Ở đây tôi không nói bằng các thuật ngữ trừu tượng, như mọi nhà huyền bí học làm, khi họ hoạt động bằng sự phủ định một hoặc các tính chất đặc trưng cho phàm ngã. Họ nói về “việc tiêu diệt” tính chất này hoặc tính chất kia, về việc đè nén hoàn toàn “phàm ngã” và các câu nói tương tự. Ở đây tôi đang nói đến theo nghĩa đen sự hủy diệt, sự tan rã, phân hủy, sự tiêu tan hoặc sự phân tán cuối cùng của cái phàm ngã được yêu thương và được biết rõ.
familiar happening) and also the astral or mental sheaths—those aggregations of conditioned energy with which we are not so objectively familiar but which even psychology admits exist and which we believe must disintegrate or disappear with the death of the physical body. Has it, however, occurred to you that the major aspect of death with which a human being is ultimately concerned is the death of the personality? I am not here speaking in abstract terms, as do all esotericists when they work at the negation of quality or of the qualities which characterise the personal self. They speak of “killing out” this or that quality, of completely suppressing the “lower self,” and similar phrases. Here I am speaking of the literal destruction, dissolution, dissipation or final dispersal of that beloved and well-known personal self.
Phải nhớ rằng sự sống của một phàm ngã được chia thành các giai đoạn sau:
It must be borne in mind that the life of a personality falls into the following stages:
1. Sự cấu tạo của nó chậm chạp và từ từ qua một thời gian dài. Trong nhiều chu kỳ luân hồi, một người không phải là một phàm ngã. Y chỉ là một thành viên của đám đông (mass).
1. Its slow and gradual construction over a long period of time. For many cycles of incarnations, a man is not a personality, he is just a member of the mass.
2. Sự đồng nhất hóa hữu thức của linh hồn với phàm ngã, giai đoạn này gần như không có. Trạng thái của linh hồn được che giấu bên trong các lớp vỏ trong một thời gian rất dài, bị chi phối bởi sự sống của các lớp vỏ này, chỉ làm cho sự hiện hữu của nó được cảm nhận qua những gì được gọi là “tiếng nói của lương tâm”. Tuy nhiên, khi thời gian trôi qua, sự sống linh hoạt sáng suốt của con người dần dần được nâng cao và được phối kết bởi năng lượng đang tuôn ra từ các cánh hoa kiến thức của hoa sen chân ngã, hoặc từ bản chất nhận thức sáng suốt của linh hồn trên cõi riêng của nó. Sau rốt điều này tạo ra sự tích hợp của ba lớp vỏ thấp thành một tổng thể duy nhất hoạt động. Lúc bấy giờ con người mới là một phàm ngã (personality).
2. The conscious identification of the soul with the personality, this stage is practically nonexistent. The aspect of the soul which is concealed within the sheaths is for a long, long period dominated by the life of those sheaths only making its presence felt through what is called “the voice of conscience.” However, as time goes on, the active intelligent life of the person is gradually enhanced and coordinated by the energy which streams from the knowledge petals of the egoic lotus, or from the intelligent perceptive nature of the soul on its own plane. This produces eventually the integration of the three lower sheaths into one functioning whole. The man is then a personality.
