Định luật này cho thấy rằng, do phàm ngã tam phân không ở dưới sự kiểm soát của linh hồn y, nên bệnh tật mới có thể hủy diệt y. Vì dòng năng lượng tự do tuôn ra từ linh hồn bị ức chế và bị giới hạn, nên bệnh tật mới có thể tìm thấy chỗ trong xác thân. Thể xác được cung ứng một cách thích hợp bằng năng lượng có tính phục hồi sáng tạo của Chân nhân, là linh hồn trên cõi riêng của nó. Nơi nào có dòng lưu nhập đầy đủ, thông suốt từ linh hồn đến bảy bí huyệt tiếp sinh lực, bạn sẽ có sức khỏe hoàn hảo, mà vị điểm đạo mức thứ tư thể hiện, trừ khi một nghiệp quả về kỷ luật, thực nghiệm hoặc đang phát khởi đang được tiến hành trong trường hợp của y. Tuy nhiên, như một quy luật chung ngoài các điều này hay các tình trạng hành tinh, một điểm đạo đồ cao cấp không cần đến người trị liệu nào cả, không có gì nơi y cần việc chữa trị.
This law indicates that, owing to the fact that the threefold lower man is not under control of his soul, disease can destroy him. Because the free flow of the energy pouring from the soul is inhibited and limited, disease can find place in the physical body. The physical organism is correctly supplied with the creative regenerating energy of the true man, the soul on its own plane. Where there is complete unobstructed inflow from the soul to the seven vitalising centres, you have the perfect health which the initiate of the fourth degree demonstrates, unless some disciplinary, experimental or initiating karma is being tried out in his case. However, as a general rule apart from these or planetary conditions, an initiate of high degree needs no healer; there is nothing in him requiring healing.
Khi đối diện với một bệnh nhân, nhận thức tình trạng bị ức chế mà bệnh chứng tỏ, thì nhà trị liệu phải làm gì? Y có làm việc với linh hồn của bệnh nhân theo định luật hay chăng? Y có tìm cách giúp cho linh hồn ấy (trên cõi riêng của nó) ảnh hưởng lên bệnh nhân một cách rõ rệt, có giúp trông nom việc chuyển năng lượng từ linh hồn đến thể trí, từ thể trí đến thể cảm dục, và từ thể cảm dục đến thể dĩ thái hay chăng? Không chút nào cả. Trong những trường hợp bệnh thực sự và trầm trọng, tình trạng của bệnh nhân thường nặng đến nỗi y không thể thực hiện sự đáp ứng cần thiết, hoặc hữu thức hoặc vô thức, với các chăm sóc tận tình như thế của nhà trị liệu. Bất cứ nỗ lực trí tuệ nào thì hoàn toàn vượt quá khả năng của y, cho nên y không thể hợp tác với cố gắng của linh hồn y để truyền chuyển năng lượng. Hoạt động của thể cảm dục của y thường được tập trung vào việc đưa ra ước muốn lớn lao, ấy là sống và khỏi bệnh, trừ khi cơn bệnh nguy kịch đến mức bệnh nhân bước vào giai đoạn chỉ còn phó mặc và ý-chí-muốn-sống đang nhanh chóng rời khỏi y. Thêm vào các khó khăn đó, còn có sự kiện là rất ít người được hoàn toàn tích hợp đến mức họ có thể hoạt động như các phàm ngã toàn vẹn khi
What must the healer do when, faced with a patient, he realises the inhibited condition which the disease evidences? Does he, under the law, work with the soul of the patient? Does he seek to get that soul (on its own plane) to affect definitely the man, superintending the transfer of energy from the soul to the mind, and from the mind to the astral body, and from thence to the etheric vehicle? By no means. In cases of real and serious illness, the condition of the patient is usually such that it is not possible for him to make the needed response to such attempted ministrations of the healer, either consciously or unconsciously. Any mental exertion is quite beyond his power, and he could not, therefore, cooperate with the effort of his soul to transfer energy; the activity of his astral body is usually concentrated in the formulation of a great desire to live and to get rid of the disease, unless the illness is so acute that the patient has reached the stage where he simply does not care and the will-to-live is rapidly leaving him. To these difficulties must be added the fact that very few people are so completely integrated that they can function as whole personalities, in
