biểu thị cho bạn một số đường lối mà việc huấn luyện nhà trị liệu nên đi theo.
indicate to you some of the lines along which the healer's training should go.
Cách chữa trị này “chữa lành bệnh hoặc tăng tình trạng tệ hại, tùy theo sự hiểu biết của nhà trị liệu”. Ở một số khía cạnh (dầu đây là một giai đoạn chữa trị không cao nhất), tuy nhiên, nó là giai đoạn có trách nhiệm nhất, vì, trong trường hợp chữa bằng bức xạ, linh hồn của bệnh nhân đang hoạt động hợp tác với nhà trị liệu, và bấy giờ, chính linh hồn ấy có trách nhiệm chính. Trong việc trị liệu bằng từ lực, nhà trị liệu cần hợp tác chặt chẽ với bác sĩ hay nhà giải phẫu của bệnh nhân để xử lý trường hợp. Vị này sẽ cung cấp kiến thức chuyên môn, và như thế giúp nhà trị liệu tránh khỏi các sai lầm.
This mode of healing “cures disease or increases the evil state, according to the knowledge of the healer.” In some respects (though this is a stage of healing which is not the highest) it is nevertheless the one most responsible because, in the case of radiatory healing, the soul of the patient is working in cooperation with the healer and it is the soul then which has the major responsibility. In magnetic healing, the healer needs to cooperate closely with the patient's physician or surgeon dealing with the case; he will supply the technical knowledge, and thus prevent the healer from making mistakes.
Khi cái chết được biểu thị rõ ràng, và “các dấu hiệu của cái chết” được cả bác sĩ lẫn nhà trị liệu lưu ý, thì nhà trị liệu không cần ngưng công việc của y. Bằng việc tiếp tục điều đó, y có thể làm tăng tình trạng xấu, tuy nhiên, sẽ giúp bệnh nhân bằng việc thúc đẩy một cách bình thường hoạt động chết. Tục ngữ xưa về căn bản không đúng trong mọi trường hợp, đó là: “Còn sống thì còn hy vọng”. Sự sống có thể và thường được kéo dài, sau khi ý chí của linh hồn được hướng về việc triệt thoái sự sống của linh hồn. Sự sống của các nguyên tử của các nguyệt thần có thể được nuôi dưỡng trong thời gian dài, và việc này gây lo lắng rất nhiều cho con người tâm linh, vốn biết về tiến trình và ý định của linh hồn của y. Cái được giữ sống còn là xác thân, nhưng sự quan tâm của chân nhân không còn được tập trung vào đó nữa.
Where death is definitely indicated and the “signs of death” are noted by both the doctor and the healer, the healer has not need to stop his work. By continuing it, he may increase the evil condition, but will nevertheless be aiding the patient by hastening normally the act of dying. The old proverb is basically not true in all cases, that “where there is life there is hope.” Life can and often is prolonged after the will of the soul is towards the withdrawal of the soul life; the life of the atoms of the lunar lords can be fostered for a long time, and this greatly distresses the spiritual man who is aware of the process and the intent of his soul. What is kept alive is the physical body, but the interest of the true man is no longer focussed there.
Đến một điểm không thể tránh khỏi, thí dụ trong trường hợp bệnh ác tính, lúc đó thầy thuốc biết rằng cái chết chỉ là một vấn đề về thời gian, và, nhà trị liệu tinh thần có thể học cách nhận ra các dấu hiệu tương tự. Bấy giờ, thay vì sự im lặng hiện thời về phía cả nhà trị liệu và bác sĩ, liên quan đến bệnh nhân, thời gian còn lại này sẽ được dùng (nếu các khả năng của bệnh nhân cho phép) với sự chuẩn bị thích đáng hoặc sự “triệt thoái hữu ích và hạnh phúc” của linh hồn.
There inevitably comes a point, for instance in the case of malignant disease, where the physician knows that it simply is a question of time, and the spiritual healer can learn to recognise the same signs. Then, instead of the present silence on the part of both healer and doctor, where the patient is concerned, this remaining time will be employed (if the patient's faculties permit) with due preparation or the “beneficent and happy withdrawal” of the soul; the patient's
