sự thành công không tùy thuộc vào việc sở hữu những đồ vật hoặc vào lợi ích vật chất. Ý tưởng đó là lỗi lầm của lao động có tổ chức, nó tranh đấu và đình công để có nhiều tiền hơn, để sống giàu có hơn. Đó cũng là lỗi lầm của công chúng khi họ phản ứng với hành động lao động, vì nó chống đối sự cắt xén dòng chảy vào đều đặn các của cải vật chất. Nhân loại đã làm lỗi lầm đó trong vô số thời đại, và đã sai lầm nghiêm trọng khi chú trọng vào những gì làm lợi cho hình hài. Đây là cái hay trong lập trường của nước Nga, khi nước này chống lại chủ nghĩa tư bản và nhấn mạnh vào giáo dục. Tuy nhiên, sự tàn nhẫn và độc ác của họ và (trên mọi thứ khác) sự đàn áp của nó với các quyền của cá nhân người dân đối với một số sự tự do căn bản, rốt cuộc có thể phủ định vẻ đẹp và hy vọng của chủ nghĩa lý tưởng ban đầu. Nước Nga thì đúng trong chủ nghĩa lý tưởng của nó, nhưng sai lầm một cách khủng khiếp và căn bản trong các kỹ thuật của nó. Nước Mỹ và Anh thì ở một điểm giữa chừng. Các nước này có một tầm nhìn, nhưng không biết cách hiện thực hóa nó và làm cho nó thành sự thực, vì họ không ủng hộ (và một cách có lý) một chế độ chuyên chế. Tinh thần tư bản và chủ nghĩa phát xít tiềm tàng của Hoa Kỳ vào lúc này là một mối đe dọa rõ rệt cho hòa bình thế giới, và các nhà tư bản đang ngăn chận các nỗ lực của những kẻ có thiện chí. Anh quốc hiện nay đang bất lực, suy sụp về tài chánh, các chính sách đế quốc cũ của nó hoàn toàn bị loại bỏ, còn nhân dân của nó thì chán nản. Vì thế Anh quốc quá bận rộn với việc đấu tranh để sống (và nó sẽ sống), đến nỗi có ít thời gian, sự quan tâm hoặc sức mạnh để lại để làm cho tầm nhìn đó thành hiện thực.
success are not dependent upon the possession of things or upon material good. That idea is the mistake of organised labour as it fights and strikes for more money in order to live more richly; it is also the mistake of the general public as it reacts to the action of labour, for it rebels against the curtailment of the steady inflow of material goods. Humanity has made this mistake for untold ages, and has erred grievously in its emphasis upon that which benefits the form. This is the good in the Russian position as it wars on capitalism and lays an emphasis upon education. However, its ruthlessness and cruelty and (above all else) its suppression of the rights of the individual citizen to certain of the essential freedoms may eventually negate the beauty and the hope of the initial idealism. Russia is right in her idealism, but terribly and basically wrong in her techniques. The United States and Great Britain are at a midway point. They have a vision but know not how to materialise it and make it true, for they favour not (and rightly) a totalitarian regime. The capitalistic spirit and the latent fascism of the United States are at this time a definite menace to world peace, and the capitalists are blocking the efforts of the men of goodwill. Great Britain is at present impotent, financially ruined, her old imperialistic policies entirely in the discard, and her people discouraged: she is therefore so preoccupied with the struggle to live (and she will live) that there is little time, interest or energy left to make the vision true.
Như bạn biết, luôn luôn có một sự tương ứng giữa con người cá nhân với thế giới con người nói chung. Giống như ngày nay, hầu như mỗi người đều có một cái gì sai với y về thể chất—các bệnh mắt, tai, răng hay thuộc xác thân có
There is, as you know, always a correspondence between the individual man and the world of men as a whole. Just as today practically every human being has something wrong with him physically—eyes, ears, teeth or bodily ills of some
