nói và nghĩ về Sự Sống Duy Nhất đó, nhưng nó vẫn chỉ là lời nói và tư tưởng, trong khi hiểu biết thực sự về Nhất Nguyên (Unity) thiết yếu đó vẫn còn là một giấc mơ và một việc tưởng tượng. Bất cứ khi nào thực tại này được diễn đạt lời thì nhị nguyên (duality) được nhấn mạnh và sự tranh cãi tinh thần (dùng từ này theo ý nghĩa cơ bản của nó chứ không theo ngụ ý hiếu chiến bình thường của nó) được đề cao. Hãy lấy ví dụ các chữ: “Tôi tin vào Sự Sống Duy Nhất” hoặc “Theo tôi, chỉ có một Thực Tại (Reality) duy nhất” và hãy lưu ý cách thức mà chúng là một diễn đạt của nhị nguyên trong ngữ cú của chúng. Sự sống không thể được diễn tả bằng lời nói, cũng không thể là sự hoàn hảo được nhận thức. Diễn trình “biến dịch” (“becoming”) vốn dẫn đến “hiện tồn” (“being”) là một biến cố vũ trụ (cosmic event) bao hàm mọi hình tướng, và không người con nào của Thượng Đế, cho đến nay, nằm tách rời khỏi diễn trình hay thay đổi đó. Chừng nào mà y còn ở trong hình tướng thì y không thể biết Sự Sống là gì, mặc dù, khi y đã đạt được một số bước và có thể hoạt động trên những cõi cao của thái dương hệ trong ý thức đầy đủ, y có thể bắt đầu nhìn thoáng qua cái Thực Tại (Reality) phi thường đó. Một số điểm đạo đồ cao cấp, qua các thời đại, đã hoàn thành chức năng các đấng mặc khải (revealers) của các Ngài, và đã giữ, trước đôi mắt của các đệ tử tiên phong của sự sống, cái lý tưởng về Tính Duy Nhất (Oneness) và về sự Thống Nhất. Tuy nhiên đó đã là một vấn đề của việc chuyển trọng tâm chú ý dần dần ra khỏi một hình tướng này vào một hình tướng khác, và như thế, từ một quan điểm cao siêu, có được một cái thoáng nhìn mới mẻ về một chân lý có thể có.
talk and think in terms of that One Life, but it remains but speech and thought, whilst the true awareness of that essential Unity remains a dream and an imagining. Whenever this reality is put into words duality is emphasised and the spiritual controversy (using the word in its basic meaning and not in its ordinary warlike connotation) is enhanced. Take for example the words: “I believe in the One Life” or “To me, there is but one Reality,” and note how they are in their phraseology an expression of duality. Life cannot be expressed in words nor can its realised perfection. The process of “becoming,” which leads to “being,” is a cosmic event, involving all forms, and no son of God lies separated from that mutable process as yet. As long as he is in form he cannot know what Life is, though, when he has attained certain steps and can function on the higher planes of the system in full awareness, he can begin to glimpse that awful Reality. Certain great initiates, down the ages, have fulfilled their function of revealers, and have held before the eyes of the pioneering disciples of life the ideal of Oneness and of Unity. It has nevertheless been a matter of shifting the focus of attention progressively out of one form into another, and thus, from a higher standpoint getting a fresh glimpse of a possible truth.
Mỗi kỷ nguyên (và không trừ kỷ nguyên hiện tại) đã tin vào sự hiểu biết của nó về Thực Tại và tính nhạy cảm của nó với Vẻ Đẹp bên trong thì lớn hơn và gần với Chân Lý hơn là trước đây. Sự nhận thức tối cao về cái được gọi là Sự Sống Duy Nhất là sự hiểu biết (của điểm đạo đồ cao cấp)về Đức Thượng Đế (Logos) biểu hiện, về Đấng Deity và sự huyền đồng của Ngài với tâm thức của Đấng Tạo Hóa kỳ diệu đang tìm sự biểu lộ qua trung gian của thái dương hệ. Không một điểm đạo đồ nào trên hành tinh này có thể đồng nhất hóa chính y với tâm thức của Đấng Được Nhận Thức đó (theo nghĩa bí truyền của thuật ngữ này), Đấng này, trong Bhagavad Gita, nói là: “Khi đã
Each age (and the present is no exception) has believed its grasp of Reality and its sensitivity to the inner Beauty to be greater and nearer the True than was ever previously possible. The highest realisation of what is termed the One Life is the awareness (of the initiate of high degree) of the embodied Logos, of Deity, and his identification with the consciousness of that stupendous Creator Who is seeking expression through the medium of the solar system. No initiate on the planet can identify himself with the consciousness of that Identified Being (in the esoteric sense of the term) Who, speaking in the Bhagavad Gita, says: “Having
