tình thương, sự sợ hãi hoặc đau đớn. Nó được dự định là một tiến trình thuần túy trí tuệ và một sự kích thích chỉ duy nhất thể trí.
of love, fear or pain. It is intended to be a purely mental process and a unique mental stimulation.
Mối liên hệ của con vật với con người đã chỉ thuần là vật chất trong các kỷ nguyên dài đã qua. Con vật bắt mồi là con người trong thời mà người-thú vừa mới tách ra khỏi con thú một ít. Người ta thường quên rằng đã có một giai đoạn trong sự phát triển của con người, khi mà người-thú (animal-man) và các hình thức hiện thời của sự sống động vật đã sống trong một sự liên hệ mật thiết hơn nhiều so với ngày nay. Sau đó, chỉ có sự kiện biệt-ngã-hóa (individualisation, thoát kiếp thú lên làm người) mới tách họ ra. Tuy nhiên, chính sự biệt-ngã-hóa ít được hiểu rõ, đến nỗi sự dị biệt giữa động vật vô trí (như thường gọi) với con người ấu trĩ hiếm khi được thấy rõ. Trong các vô lượng thời (aeons) xa xăm này, nhiều điều xảy ra vốn đã bị thất lạc trong sự im lặng tối đen của quá khứ.
The relation of the animals to man has been purely physical in the long past ages. Animals preyed upon men in the days when animal-man was but little removed from them. It is oft forgotten that there was a stage in human development when animal-man and the existent forms of animal life lived in a much closer relation than today. Then, only the fact of individualisation separated them. It was, however, an individualisation so little realised that the difference between the mindless animal (so-called) and infant humanity was scarcely appreciable. In those distant aeons, much transpired which has been lost in the dark silence of the past.
Thế giới động vật lúc bấy giờ mạnh mẽ hơn thế giới loài người nhiều, con người không được trợ giúp trước những cuộc tàn sát của động vật, và sự tàn phá đã được con vật tiến hành chống lại người-thú lúc ban đầu vào giữa kỷ nguyên Lemuria rất là dữ dội và kinh khủng. Những nhóm người du mục nhỏ hoàn toàn bị xóa sạch, hết thời này đến thời khác bởi đời sống động vật mạnh mẽ của thời đó, và mặc dù bản năng đã dạy những người-thú có một vài cách đề phòng, đó là một bản năng chỉ lấy đi một ít những gì có trong các kẻ thù của họ. Chỉ khi hàng ngàn thiên niên kỷ trôi qua, sự thông minh và khéo léo của con người bắt đầu tự khẳng định chính chúng, thì nhân loại mới trở nên mạnh mẽ hơn động vật, và đến lượt nhân loại tàn hại giới động vật. Mãi cho đến cách đây hai trăm năm, sự thiệt hại về đời sống mà thế giới động vật đòi hỏi từ thế giới loài người, trong các khu rừng của các lục địa phương tây, ở Phi Châu, trong các vùng đất nguyên sơ của Úc Châu, và trong các đảo ở các vùng biển nhiệt đới, thật không thể tính nổi.
The animal world was then far more potent than the human, men were helpless before the onslaughts of the animals, and the devastation wrought by animals upon early animal-men in mid-Lemurian days was terrible and appalling. Little nomadic groups of human beings would be completely wiped out, age after age, by the powerful animal life of the period, and though instinct taught the animal-men to take certain precautions, it was an instinct but little removed from that found in their enemies. It was only as the millenia of years passed away, and human intelligence and cunning began to assert themselves, that humanity became more powerful than the animals and in its turn devastated the animal kingdom. Up until two hundred years ago the toll of life exacted by the animal world from the human, in the forests of the western continents, in Africa, in the primeval lands of Australia and in the islands of the tropic seas, was incalculable.
Đây là một sự thật thường bị quên đi trong tính đa cảm một chốc lát, nhưng nó nằm ở cội nguồn của sự độc ác của con người đối với động vật. Đó chỉ là nghiệp quả không thể tránh của giới động vật đang thể hiện ra. Vấn đề phải được xem xét từ một quy mô lớn hơn so với trường hợp từ trước đến giờ, và
This is a fact often forgotten in the sentimentality of a moment, but it lies at the root of man's cruelty to animals. It is but the inevitable karma of the animal kingdom working out. The question must be viewed from a larger scale than has hitherto been the case, and its true historic
