bởi ảnh hưởng cung nổi bật của Ngài, trong trường hợp này, là cung phàm ngã của Ngài. Trong ảnh hưởng chi phối này, người ta nhận thấy một manh mối cho sự đau thương, thống khổ và khổ sở trong thế giới ngày nay. Hành Tinh Thượng Đế của Địa Cầu chúng ta chủ yếu bị chi phối bởi một cung vũ trụ, điều đó là chắc chắn, nhưng không bởi cung chân ngã của Ngài. Có lẽ trong tình trạng này có thể tìm được lý do (hay là một trong các lý do) giải thích tại sao Địa Cầu chúng ta không phải là một trong bảy hành tinh thánh thiện. Tôi không cần bàn rộng về điều này, nhưng cần phải kêu gọi chú ý đến yếu tố quyết định lớn lao này, là cung thứ ba, vốn là cung phàm ngã của Hành Tinh Thượng Đế chúng ta.
by His outstanding ray influence, in this case, His personality ray. In this conditioning influence is found a clue to the distress and agony and pain in the world today. The planetary Logos of our Earth is primarily conditioned by a cosmic ray, to be sure, but not by His egoic ray. Perhaps in this condition may be found the reason (or one of the reasons) why our Earth is not one of the seven sacred planets. On this I need not enlarge, but it was necessary to call attention to this great determining factor, the third ray, which is the personality ray of our planetary Logos.
Cung này đưa vào yếu tố phân biện qua hoạt động trí tuệ, và đến phiên nó, điều này làm cân bằng cái gọi là bản chất bác ái, và nó thật sự là nguyên nhân của sự phát triển tiến hóa của chúng ta. Sự sống trong hình hài trải qua hoạt động phân biện và chọn lọc từ kinh nghiệm này đến kinh nghiệm khác trong một qui mô tiếp xúc ngày càng mở rộng. Chính cung Hoạt Động Thông Tuệ này đang chi phối con người vào lúc này. Con người phần lớn được tập trung trong các phàm ngã của họ; theo cách nói của nhà tâm-lý-học, họ thuộc hạng “vị kỷ” (“egocentric”), nhà tâm lý học nhận thức được nguyên tắc hội nhập của chân ngã (trong nhiều trường hợp) nhưng chưa nhận ra chân ngã hay linh hồn đang phủ bóng (phù trì), ngoại trừ dưới một cách nói mơ hồ là “người có siêu thức” (“the superconscious”). Do đó chúng ta có một nhân loại bị thu hút bởi một hoạt động to lớn và thể hiện ở khắp nơi một sự quan tâm hết sức sáng suốt và trí tuệ trong mọi loại hiện tượng. Khuynh hướng này, khi tích cực, sẽ tiếp tục gia tăng và tăng cường cho đến khi chủng tộc Arya sẽ hòa nhập vào căn chủng chính sắp đến, mà cho đến nay chúng ta không có tên gọi nào cho nó, mặc dù chúng ta nhận thức rằng trong giống dân đó, trí tuệ sẽ phục vụ trực giác. Hoạt động của con người hiện giờ được xem như đã đạt đến một tốc độ không thể tin được và rung động trở nên mạnh hơn, tuy nhiên từ góc độ của các Bậc Thức Giả thế giới, đó chỉ là đang bắt đầu tự biểu lộ, và cho đến nay còn tương đối yếu. Sự phát triển của xu hướng đưa tới tốc độ quan trọng
This ray brings in the factor of discrimination through mental activity, and this, in its turn, balances the so-called love nature, and it is in truth the cause of our evolutionary growth. The life in forms passes through discriminative and selective activity from one experience to another in an ever widening scale of contacts. It is this Ray of Intelligent Activity which dominates man at this time. Human beings are largely centred in their personalities; they are “egocentric,” in the terminology of the psychologist, which recognises the integrating principle of the ego (in many cases) but does not yet recognise the overshadowing ego or soul, except under such a vague term as “the superconscious”. We have therefore a humanity engrossed by a tremendous activity and demonstrating everywhere a vital discriminating and intellectual interest in all types of phenomena. This tendency to be active will go on increasing and intensifying until the Aryan race will merge into the coming major root-race, for which we have as yet no name, though we recognise that in that race the intellect will serve the intuition. Human activity is now regarded as having reached an incredible speed and intensity of vibration, yet from the angle of the world Knowers it is only just beginning to express itself, and is relatively feeble as yet. The growth of the tendency to vital speed can
