tổng thể lớn hơn, trong đó những ham muốn và thôi thúc của chính y bị vô hiệu hóa trong lợi ích của sự sống rộng lớn của nhân loại và của chính Thượng Đế. Thượng Đế là Đấng Phụng sự Vĩ đại và thể hiện sự sống thiêng liêng của Ngài qua Lòng Bác Ái của tâm Ngài đối với nhân loại.
whole, wherein his own desires and urges are negated in the interest of the wider life of humanity and of God Himself. God is the Great Server and expresses His divine life through the Love of His heart for humanity.
Tuy nhiên, khi những chân lý đơn giản này được nói ra và chúng ta được thôi thúc phụng sự huynh đệ của chúng ta và tuân theo linh hồn của chúng ta, điều đó có vẻ quá quen thuộc và nhàm chán đối với chúng ta đến nỗi nó có thể chỉ gợi lên ít sự đáp ứng. Nếu chúng ta được bảo rằng việc tuân theo một hình thức tham thiền theo quy định, việc thực hành một công thức thở nhất định, và sự định trí thường xuyên vào một bí huyệt cụ thể sẽ giải thoát chúng ta khỏi vòng luân hồi và đồng nhất hóa chúng ta với bản ngã tâm linh và thế giới hiện tồn của nó, thì một cách sung sướng, sẵn lòng và vui vẻ, chúng ta sẽ theo đuổi đến cùng những hướng dẫn trên. Nhưng khi, trong các điều khoản của khoa học huyền bí, chúng ta được dạy phụng sự và vâng lời thì chúng ta không quan tâm. Tuy nhiên, việc phụng sự là phương cách vượt trội hơn hết cho việc đánh thức bí huyệt tim, và việc vâng lời cũng mạnh mẽ không kém trong việc gợi lên sự đáp ứng của hai bí huyệt đầu với tác động của mãnh lực của linh hồn, và thống nhất chúng lại thành một lĩnh vực của nhận thức linh hồn. Con người hiểu biết quá ít uy lực của những thúc đẩy mạnh mẽ của chúng! Nếu sự thôi thúc để thỏa mãn dục vọng là sự thôi thúc cơ bản của sự sống hình tướng của con người, thì sự thôi thúc phụng sự cũng là một sự thôi thúc cơ bản của linh hồn trong con người. Đây là một trong những phát biểu quan trọng nhất trong phần này. Cho đến nay điều đó ít khi được thỏa mãn. Tuy nhiên, những dấu hiệu về sự hiện diện của nó luôn luôn được nhận thấy, ngay cả trong những loại người đáng chê trách nhất; nó được phát triển trong những khoảnh khắc của định mệnh cao cả hay của việc cấp bách trước mắt, và của sự khó khăn lớn nhất. Trái tim của con người thì khỏe mạnh, nhưng thường ngủ quên.
Yet, when these simple truths are enunciated and we are urged to serve our brother and to obey our soul, it seems to us so familiar and so uninteresting that it can evoke but little response. If we were told that the following of a prescribed form of meditation, the practicing of a definite formula of breathing, and regular concentration upon a specific centre would release us from the wheel of life and identify us with the spiritual self and its world of being, gladly and willingly and joyously would we follow out instructions. But when, in the terms of the occult science, we are told to serve and obey, we are not interested. Yet service is the mode, par excellence, for awakening the heart centre, and obedience is equally potent in evoking the response of the two head centres to the impact of soul force, and unifying them into one field of soul recognition. So little do men understand the potency of their urges! If the urge to satisfy desire is the basic urge of the form life of man, the urge to serve is an equally basic urge of the soul in man. This is one of the most important statements in this section. It is as yet seldom satisfied. Indications of its presence are ever to be found, nevertheless, even in the most undesirable types of human beings; it is evolved in moments of high destiny or immediate urgency, and of supreme difficulty. The heart of man is sound, but oft asleep.
Hãy phụng sự và tuân lệnh! Đây là những khẩu hiệu của đời sống người đệ tử. Chúng đã bị bóp méo thành những thuật ngữ tuyên truyền cuồng tín và do đó đã tạo ra các công thức của triết học và thần học tôn giáo; nhưng đồng thời các công thức này cũng che giấu một chân lý. Chúng đã được đưa ra cho con người xem xét
Serve and obey! These are the watchwords of the disciple's life. They have been distorted into terms of fanatical propaganda and have thus produced the formulas of philosophy and of religious theology; but these formulas do, at the same time, veil a truth. They have been presented to the consideration
