ý thức của con người, trở nên hợp nhất trong tâm thức linh hồn trên cõi riêng của nó, và cuối cùng chiếm giữ trong nhận thức đầy đủ (nếu ta có thể sử dụng một cụm từ nghịch lý như thế) Đấng Duy Nhất (the One).
the consciousness of man, becomes merged in that of the soul upon its own level, and finally appropriates in full awareness (if one can use so paradoxical a phrase) the One.
Khi tâm thức của linh hồn, lâm phàm trong một hình dạng con người, đạt đến một nhận thức về sự vô ích của tham vọng vật chất, nó đánh dấu một giai đoạn cao của sự tích hợp phàm ngã và đi trước một giai đoạn thay đổi hoặc một sự chuyển đổi trong hoạt động. Trong giai đoạn thứ hai này trên Con Đường Hoàn Nguyên, sự chuyển di tâm thức ra khỏi thể xác hoàn toàn, vào trong thể dĩ thái hoặc thể sinh lực, và từ đó vào thể cảm dục. Ở đó, nhị nguyên được cảm nhận và trận chiến của các cặp đối lập diễn ra. Đệ tử xuất hiện như là Arjuna. Chỉ sau trận chiến đấu và chỉ khi Arjuna đã thực hiện những quyết định định mệnh của y, y có thể thực hiện sự tiếp cận của y trên cõi trí với linh hồn. Y thực hiện điều này bằng
When the consciousness of the soul, incarnate in a human form, arrives at a realisation of the futility of material ambition, it marks a high stage of personality integration and precedes a period of change or of a shift in activity. During this second stage upon the Path of Return, the shift of the consciousness is away from the physical body altogether, into the etheric or vital body, and from thence into the astral body. There duality is sensed and the battle of the pairs of opposites takes place. The disciple makes his appearance as Arjuna. Only after the battle and only when Arjuna has made his fateful decisions, is it possible for him to make his approach upon the mental plane to the soul. This he does by
1. Nhận ra y là một linh hồn chứ không phải là hình tướng. Điều này bao hàm một tiến trình về điều được gọi là “sự phản ánh thiêng liêng”, thể hiện theo hai cách. Giờ đây linh hồn bắt đầu dứt khoát loại bỏ hình tướng, và con người, mà qua đó linh hồn đang trải nghiệm và tự biểu lộ, bị từ chối bởi thế giới mà y đang sống.
1. Realising himself as a soul and not as the form. This involves a process of what is called “divine reflection”, which works out in two ways. The soul now begins definitely to reject the form, and the man, through whom the soul is experiencing and expressing itself, is himself rejected by the world in which he lives.
2. Phát hiện nhóm, mà y thuộc về, chặn đường tiếp cận của y cho đến khi y phát hiện ra cách tiếp cận bằng việc phụng sự.
2. Discovering the group to which he belongs, blocking his way of approach until he discovers the way of approach by service.
3. Đồng nhất hóa y với nhóm của y trên cung riêng của y và như vậy có quyền thực hiện sự tiếp cận của y, vì y đã học được bài học rằng “y không đi một mình”.
3. Identifying himself with his group upon his own ray and so earning the right to make his approach, because he has learnt the lesson that “he travels not alone”.
Rồi đến giai đoạn đặc biệt của khát vọng siêu việt, trong đó mong muốn kinh nghiệm cá nhân bị mất đi, và chỉ có một mong mỏi hoạt động như một phần tử hữu thức của Tổng Thể lớn là còn lại. Bấy giờ vả chỉ bấy giờ, linh hồn hữu thức chiếm giữ “thể ánh sáng chói rạng, biểu lộ
Then comes that peculiar stage of transcendent aspiration, wherein desire for individual experience is lost and only the longing to function as a conscious part of the greater Whole remains. Then and only then can the conscious soul appropriate the “body of light and of splendour, the expression of
