Đấng giác ngộ, vì được và mất là một; bóng tối và ánh sáng không ngừng tiết lộ Chân Lý; bác ái và ham muốn muôn đời gợi lên Sự Sống.
enlightened Being, for gain and loss are one; darkness and light eternally reveal the True; love and desire eternally invoke the Life.
“Không có gì biến mất trừ nỗi đau. Không có gì còn lại trừ sự chí phúc (bliss), – sự chí phúc của tri thức thật sự, của sự tiếp xúc chân thật, của ánh sáng thiêng liêng, Con Đường đi tới Thượng Đế.”
Naught disappears but pain. Nothing remains but bliss,—the bliss of knowledge true, of contact real, of light divine, the Way to God.“
Đó là mục tiêu đích thực, mà cho đến nay chúng ta không thể nhận thức. Nó là gì mà chúng ta đang nỗ lực để thực hiện? Chúng ta đang bước lên Con Đường Giải Thoát, và trên con đường đó, mọi thứ rơi khỏi bàn tay của chúng ta; mọi thứ đều bị lấy đi, và sự tách ra khỏi thế giới của sự sống hiện tượng và của cá tính chắc chắn được đẩy lên chúng ta.
Such is the true goal, as yet unrealisable by us. What is it that we are endeavoring to do? We are treading the Way of Release, and on that way, all drops from our hands; everything is taken away, and detachment from the world of phenomenal life and of individuality is inevitably forced upon us.
Chúng ta đang bước lên Con Đường Cô Độc, và cuối cùng phải học rằng về cơ bản chúng ta không phải là bản ngã mà cũng không là phi-bản ngã (neither ego nor non ego). Sự dứt bỏ hoàn toàn và tính phân biện cuối cùng phải dẫn chúng ta đến một tình trạng đơn độc hoàn toàn đến nỗi sự khủng khiếp của bóng tối vĩ đại sẽ giáng xuống chúng ta. Nhưng khi mà tấm màn phủ bóng tối được nâng lên và ánh sáng lại tuôn đổ vào, đệ tử thấy rằng tất cả những gì đã được nắm giữ và được tích lũy, và sau đó bị mất và lấy đi, đã được khôi phục, nhưng với sự khác biệt này – đó là nó không còn nắm giữ sự sống bị giam cầm bởi dục vọng. Chúng ta đang bước lên Con Đường dẫn đến Đỉnh Núi Cô Lập, và sẽ thấy nó đầy khủng khiếp. Trên đỉnh núi đó, chúng ta phải chiến đấu trong trận chiến cuối cùng với Kẻ Chặn Ngõ, chỉ để thấy rằng đó cũng là một ảo tưởng. Điểm cô lập ở cao và chính trận chiến đều chỉ là các ảo tưởng và những điều tưởng tượng của những hão huyền; chúng là thành trì cuối cùng của ảo cảm cổ xưa, và của đại tà thuyết chia rẽ. Khi đó, chúng ta, những Đấng Chân Phước, cuối cùng sẽ thấy chúng ta được hợp nhất với mọi điều hiện hữu, trong bác ái và hiểu biết. Sự cô lập, một giai đoạn cần thiết, bản thân nó chỉ là một ảo tưởng. Chúng ta đang bước lên Con Đường Thanh Luyện, và hết giai đoạn này đến giai đoạn khác, những gì chúng ta yêu quý bị lấy đi, – sự thèm khát sự sống hình tướng, ham muốn đối với tình yêu, và ảo cảm to lớn về sự hận thù. Những thứ này biến mất và chúng ta được thanh luyện và
We are treading the Way of Loneliness, and must learn eventually that we are essentially neither ego nor non-ego. Complete detachment and discrimination must finally lead us to a condition of such complete aloneness that the horror of the great blackness will settle down upon us. But when that pall of blackness is lifted and the light again pours in, the disciple sees that all that was grasped and treasured, and then lost and removed, has been restored, but with this difference—that it no longer holds the life imprisoned by desire. We are treading the Way that leads to the Mountain Top of Isolation, and will find it full of terror. Upon that mountain top we must fight the final battle with the Dweller on the Threshold, only to find that that too is an illusion. That high point of isolation and the battle itself are only illusions and figments of unreality; they are the last stronghold of the ancient glamour, and of the great heresy of separateness. Then we, the Beatific Ones, will eventually find ourselves merged with all that is, in love and understanding. The isolation, a necessary stage, is itself but an illusion. We are treading the Way of Purification and step by step all that we cherish is removed,—lust for form life, desire for love, and the great glamour of hatred. These disappear and we stand purified and
