được khuấy động dần dần để nó nhận biết mối quan hệ này của phần tử đối với tổng thể, với mối quan hệ lẫn nhau mặc nhiên của mọi bộ phận bên trong tổng thể.
man is gradually aroused so that it recognises this relation of the part to the whole, with the implied inter-relation of all parts within the whole.
Người đã thức tỉnh với tâm thức đầy đủ trong các khía cạnh khác nhau của bản thể y − tình cảm, trí tuệ và chân ngã − trước hết là nhận thức y như một phàm ngã. Y tích hợp các thể khác nhau của y với các trạng thái tâm thức khác nhau của chúng thành một thực tại tích cực. Bấy giờ y rõ rệt là một phàm ngã và đã chuyển qua một cột mốc quan trọng trên Con Đường Hoàn Nguyên. Đây là bước quan trọng đầu tiên. Chắc chắn tiến trình tiến hóa phải khiến vượt qua biến cố phi thường này trong trường hợp của mỗi con người, nhưng nó có thể được tạo ra (và ngày càng được tạo ra như thế ngày nay) bằng một việc áp dụng trí tuệ có kế hoạch với nhiệm vụ, và một sự cân nhắc thông minh mối quan hệ của phần tử với tổng thể. Ta sẽ nhận thấy rằng phàm ngã hoàn toàn ích kỷ, vật chất, cuối cùng sẽ đi đến tình trạng mà trong đó con người sẽ ý thức về hoạt động và năng lực được tích hợp, vì y
The man who has awakened to full consciousness in the various aspects of his nature—emotional, mental and egoic—realises himself first of all as a personality. He integrates his various bodies with their different states of consciousness into one active reality. He is then definitely a personality and has passed a major milestone on the Path of Return. This is the first great step. Inevitably, the evolutionary process must bring to pass this phenomenal occurrence in the case of every human being, but it can be produced (and is increasingly so produced today) by a planned mental application to the task, and an intelligent consideration of the relation of the part to the whole. It will be found that the purely selfish, material personality will eventually arrive at the condition, wherein the man will be conscious of integrated activity and power, because he
1. Đã phát triển và tích hợp “các bộ phận” riêng rẻ của y thành một tổng thể.
1. Has developed and integrated his own separative “parts” into one whole.
2. Đã nghiên cứu và sử dụng môi trường của y, hoặc tổng thể mà phàm ngã của y chỉ là một phần, theo một cách sao cho nó góp phần vào mong muốn của y, thành công của y, và sự xuất hiện của y vào tình trạng nổi bật. Khi làm điều này, tất nhiên y đã phải thực hiện một sự đóng góp sinh hoạt nào đó cho tổng thể, để gợi lên năng lực tích hợp của nó. Tuy nhiên, động cơ của y có mục tiêu hoàn toàn ích kỷ và vật chất, chỉ có thể mang y đi được một khoảng cách nhất định nào đó trên con đường tích hợp cao hơn.
2. Has studied and used his environment, or the whole of which his personality is but a part, in such a way that it contributes to his desire, his success, and his emergence into prominence. In doing this, he necessarily has had to make some living contribution to the whole, in order to evoke its integrating power. His motive, however, being purely selfish and material in objective, can only carry him a certain distance along the path of the higher integration.
Người có định hướng tinh thần, vị tha cũng tích hợp các khía cạnh khác nhau của y vào một tổng thể hoạt động, nhưng trọng tâm hoạt động của y là đóng góp, chứ không phải thu nhận, và, bằng
The unselfish, spiritually oriented man also integrates the various aspects of himself into one functioning whole, but the focus of his activity is contribution, not acquisition, and, by
