là các sự kiện tiến hóa − mà bàn về sự khai sáng, sự sáng tạo và cảm hứng một cách không gò bó, vốn là kết quả của việc sử dụng kỹ thuật Hợp Nhất bởi linh hồn − bởi linh hồn, chứ không phải bởi người đệ tử đang đấu tranh và khát vọng. Ở đây có manh mối cho ý nghĩa. Do đó, chúng ta đang bàn về giai đoạn phát triển mà trong đó, trong sự chiêm nghiệm sâu sắc, con người được hợp nhất một cách hữu thức với linh hồn, và linh hồn đó, trong khi thiền định, sẽ quyết định, hoạch định và hoạt động. Y hoạt động với tư cách linh hồn và đã đạt được một mức độ thành công rõ rệt trong việc sống như một linh hồn, một cách hữu thức trên cõi trần.
be evolutionary facts—but with that spontaneous illumination, creativity and inspiration which is the result of the use of the Technique of Fusion by the soul—by the soul, and not by the aspiring struggling disciple. Here lies the clue to meaning. We are dealing consequently with that stage of development wherein, in deep contemplation, the man is consciously merged with the soul and that soul, in meditation, decides, plans and works. He functions as the soul and has achieved a definite measure of success in living as a soul, consciously upon the physical plane.
Kỹ thuật tham thiền đặc biệt này bao hàm việc sử dụng bí huyệt đầu, đòi hỏi khả năng tập trung tâm thức vào hình thức linh hồn, là thể tinh thần, và, đồng thời, duy trì lâu dài tâm thức linh hồn, tâm thức thể trí và tâm thức não bộ − không phải là nhiệm vụ dễ dàng đối với tân đệ tử và là một cái gì đó vốn nằm xa phía trước đối với đa số môn sinh đọc những lời này. Tình trạng này đã được mô tả như là “sự suy nghĩ mãnh liệt nhất của con người, được biệt lập trong Thượng Đế, Ngài vốn là sự phủ định của sự biệt lập và tuy vậy vẫn là Tổng Thể được đặt riêng biệt với các Tổng Thể khác”. Khi trạng thái nhận thức này đã đạt được (và Patanjali gợi ý về nó trong cuốn sách cuối cùng của các Đoạn Kinh), người đệ tử trở nên bất khả chiến bại trên cõi trần, vì y được thống nhất hoàn toàn và được liên kết với mọi khía cạnh của y trong Tổng Thể lớn mà y là một phần trong đó, đang hợp nhất mọi thuộc tính và đồng nhất với Tổng Thể, không chỉ một cách chủ quan và vô thức (như là tất cả con người) mà trong sự nhận thức đầy đủ, tỉnh táo, hiểu biết.
This particular technique of meditation involves the use of the head centre, demands the ability to focus the consciousness in the soul form, the spiritual body, and, at the same time, to preserve soul consciousness, mind consciousness and brain consciousness—no easy task for the neophyte and something which lies far ahead for the majority of students who read these words. This condition has been described as “the intensest reflection of the man, isolated in God Who is the negation of isolation and is nevertheless the Whole which is set apart from other Wholes.” When this state of awareness has been achieved (and Patanjali hints at it in the last book of the Sutras) the disciple becomes invincible upon the physical plane, for he is completely unified and linked up with all aspects of himself in the greater Whole of which he is a part, is fusing all attributes and is at-one with the Whole, not simply subjectively and unconsciously (as are all human beings) but in full, waking, understanding awareness.
Lý Trí Bao Gồm, là chủ đề cho việc tham thiền ban đầu của người đệ tử cung hai, tạo ra năng lực thiêng liêng vốn có, nó cho phép các chi tiết của Tổng Thể được cảm nhận, có thể được hiểu trong trạng thái nguyên vẹn một cách tỉ mỉ. Phạm vi rộng rãi, nhưng chi tiết này, hoặc nhận thức phổ quát này thì cực kỳ khó cho tôi giải thích hay cho bạn hiểu. Cung hai đã được
Inclusive Reason, which is the theme for the initiatory meditation of the second ray disciple, produces that inherent divine capacity which enables the detail of the sensed Whole to be grasped in meticulous entirety. This wide, yet detailed, scope or universal recognition is extremely difficult for me to explain or for you to understand. The second ray has been
