bộ máy tiếp xúc, và kết quả của việc gia tăng tính nhạy cảm đối với môi trường (vốn là các giá trị duy nhất mà chân ngã bận tâm), thì ít khi có, nếu có, thì được nhấn mạnh. Các chi tiết về các điều kiện sống, các phát biểu về các tình trạng vật chất có thể xảy ra, các mô tả về nơi chốn, y phục, và về phàm ngã, các mối quan hệ của con người được hiển thị một cách tưởng tượng, và “việc phục hồi các tiền kiếp” đã thường là cái gọi là sự phục hồi các sự kiện đầy kịch tính vốn nuôi dưỡng ý thức bẩm sinh về cá nhân của người đang luân hồi, và cũng thường nuôi dưỡng tính phù phiếm của y. Sự trình bày kỳ lạ này đã do vài điều. Trước hết, với thực tế là thế giới ảo tưởng là yếu tố chi phối cho đến nay trong các kiếp sống của đa số con người; thứ hai, trình độ trong tiến trình tiến hóa đã là thế, nên người viết hoặc người nói đã không thể thấy chu kỳ cuộc sống từ góc độ của linh hồn, là không thiên kiến và không bị lừa dối, vì khi y đã làm như vậy, thì các mô tả hiện tượng vật chất đã sẽ bị bỏ qua và có lẽ thậm chí không được nhận thức, và chỉ có các giá trị – tâm linh và trí tuệ – và những vấn đề liên quan đến đời sống nội tâm của tập thể sẽ được nhấn mạnh. Các phương pháp được sử dụng để trình bày học thuyết tái sinh lâu đời này, và sự chú trọng sai lầm đặt trên khía cạnh hình tướng, loại trừ các giá trị của linh hồn, đã mang lại một phản ứng xấu với toàn bộ chủ đề này trong tâm trí của những người thông minh và các điều tra viên khoa học. Tuy nhiên, bất chấp điều này, điều tốt thực sự đã được thực hiện, vì toàn bộ lý thuyết đã được thấm dần vào tâm thức nhân loại, trở thành một phần không thể thiếu của nó và do đó, chuyển sang sự nhận thức phổ biến và cuối cùng là có tính khoa học.
the mechanism of contact, and the result of increased sensitivity to the environment (which are the only values with which the self concerns itself), are seldom, if ever, stressed. Details of living conditions, statements about possible material situations, descriptions of places, clothes, and of personality human relations are imaginatively displayed, and the “recovery of past incarnations” has usually been the so-called recovery of dramatic episodes which feed the innate sense of individuality of the reincarnating man, and usually feed his vanity as well. This curious presentation has been due to several things. First of all, to the fact that the world of illusion is the dominating factor as yet in the lives of the best of men; secondly, that the point in evolution has been such that the writer or speaker has not been able to view the life cycle from the angle of the soul, detached and undeluded, for had he done so, the material phenomenal descriptions would have been omitted and probably not even perceived, and only the values—spiritual and mental—and those matters which concern the group interior life would have been emphasised. The methods used to present this age-old doctrine of rebirth, and the false emphasis laid upon the form aspect to the exclusion of the soul values, have brought about a bad reaction to the whole subject in the minds of intelligent people and of the scientific investigator. Yet, in spite of this, real good has been accomplished, for the whole theory has been seeping steadily into the racial consciousness, becoming an integral part of it and, therefore, moving on to popular and finally scientific recognition.
Trong việc xem xét cấu trúc bên trong của con người và những yếu tố vốn tạo ra hình dáng và tính chất bên ngoài và quy định nó, do đó tạo ra hành vi kết quả và hạnh kiểm, các nhà tâm lý học sẽ phải nghiên cứu các chủ đề sau đây,
In considering the inner structure of man and those factors which produce the outer appearance and quality and condition it, thus producing the resultant behaviour and conduct, psychologists will have to study the following subjects,
